Càng tự hạ, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa.
Bài trích sách Huấn ca.
17Con ơi, hãy hoàn thành việc của con một cách nhũn nhặn,
thì con sẽ được mến yêu hơn người hào phóng.
18Càng làm lớn, con càng phải tự hạ,
như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa.
20Vì quyền năng Đức Chúa thì lớn lao:
Người được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường.
28Kẻ kiêu ngạo lâm cảnh khốn cùng thì vô phương cứu chữa,
vì sự xấu xa đã ăn sâu mọc rễ trong nó.
29Người sáng trí để tâm nghiên cứu các ẩn dụ,
kẻ khôn ngoan ao ước có tai thính để nghe.
Đáp Ca:
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu,
xin ban cho kẻ khó nghèo có chỗ nương thân.
4Những người công chính
múa nhảy mừng vui trước mặt Chúa Trời,
niềm hoan lạc trào dâng.5acHãy hát mừng Thiên Chúa, đàn ca kính danh Người.
Danh Người là Đức Chúa.
Đ.Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu,
xin ban cho kẻ khó nghèo có chỗ nương thân.
6Cha nuôi dưỡng cô nhi, Đấng đỡ bênh quả phụ,
chính là Thiên Chúa ngự trong thánh điện Người.7abKẻ cô thân, Thiên Chúa cho nhà cửa,
hạng tù đày, Người trả lại tự do hạnh phúc.
Đ.Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu,
xin ban cho kẻ khó nghèo có chỗ nương thân.
10Lạy Thiên Chúa, Ngài đổ mưa ân hậu,
gia nghiệp Ngài tiêu hao mòn mỏi, Ngài đã bổ sức cho.11Lạy Thiên Chúa, đàn chiên của Ngài đến ở nơi đâu,
Ngài cũng luôn nâng đỡ,
bởi vì Ngài nhân hậu đối với kẻ khó nghèo.
Đ.Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu,
xin ban cho kẻ khó nghèo có chỗ nương thân.
Bài đọc 2: Hr 12,18-19.22-24a
Anh em đã tới núi Xi-on, tới thành đô Thiên Chúa hằng sống.
Bài trích thư gửi tín hữu Híp-ri.
18 Thưa anh em, khi tới cùng Thiên Chúa, anh em đã chẳng tới một quả núi sờ thấy được, có lửa đang cháy, mây mù, bóng tối và giông tố, 19 có tiếng kèn vang dậy, và tiếng nói thét gầm, khiến những kẻ nghe phải van xin đừng để lời ấy thốt ra với họ nữa.
22 Nhưng anh em đã tới núi Xi-on, tới thành đô Thiên Chúa hằng sống, là Giê-ru-sa-lem trên trời, với con số muôn vàn thiên sứ. Anh em đã tới dự hội vui, 23 dự đại hội giữa các con đầu lòng của Thiên Chúa, là những kẻ đã được ghi tên trên trời. Anh em đã tới cùng Thiên Chúa, Đấng xét xử mọi người, đến với linh hồn những người công chính đã được nên hoàn thiện. 24a Anh em đã tới cùng vị Trung Gian giao ước mới là Đức Giê-su.
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói: Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Ha-lê-lui-a.
Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
1 Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa: họ cố dò xét Người.
7 Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này: 8 “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cũng được mời, 9 và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia phải đến nói với anh rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho vị này.’ Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối. 10 Trái lại, khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: ‘Xin mời ông bạn lên trên cho.’ Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn. 11 Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống ; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
12 Rồi Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. 13 Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. 14 Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”
============
Suy niệm 1: HẠ XUỐNG ĐƯỢC TÔN LÊN
(CHÚA NHẬT TUẦN 22 TN NĂM C)
Qua Lời Tổng Nguyện của Chúa Nhật Tuần 22 Thường Niên, Năm C này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, xin Chúa cho chúng ta thêm lòng tin yêu Chúa, để những gì tốt đẹp nơi chúng ta ngày càng phát triển, và được Chúa chăm nom giữ gìn.
Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, nên, phải vâng lời Chúa: chu toàn sứ mạng, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách ngôn sứ Giêrêmia: Ngôn sứ lo âu và thắc mắc. Từ chối nền phụng tự biến chất tại các ngôi đền địa phương, vua Giôsigia chủ trương đổi mới. Ngôn sứ Giêrêmia cũng kêu gọi như vậy, và thế là ông chuốc lấy lòng thù ghét của người đồng hương. Tìm đến với Chúa, ông được Người cho biết sẽ phải đương đầu với nhiều cuộc chiến khốc liệt hơn nữa. Cho hay cầu nguyện chẳng phải là tìm thuốc an thần, nhưng chấp nhận chiến đấu, chấp nhận hiệp thông… Bây giờ tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này. Nhưng chính vì giờ này mà con đã đến. Lạy Cha, xin tôn vinh danh Cha. Hồn tôi hỡi, cớ sao phiền muộn, xót xa phận mình mãi làm chi?
Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, nên, phải bước theo con đường khiêm nhường, Chúa đã vạch ra, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích bài giảng của thánh Autinh: Thiên Chúa đã xót thương chúng ta… Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, con hết lòng cảm tạ, thánh danh Ngài, con mãi mãi tôn vinh. Vì tình Chúa thương con như trời như biển. Lạy Chúa, chính Ngài là Thiên Chúa của con, xin dâng Ngài muôn câu cảm tạ. Lạy Thiên Chúa con thờ, xin dâng Ngài vạn tiếng tôn vinh.
Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, nên, phải tự hạ, quy hướng về Chúa, tới gần Thiên Chúa, tiến về thành đô của Người, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Huấn Ca: Càng tự hạ, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 67 cho thấy: Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, xin ban cho kẻ khó nghèo có chỗ nương thân. Cha nuôi dưỡng cô nhi, Đấng đỡ bênh quả phụ, chính là Thiên Chúa ngự trong thánh điện Người. Kẻ cô thân, Thiên Chúa cho nhà cửa, hạng tù đày, Người trả lại tự do hạnh phúc. Bài đọc hai của Thánh Lễ, trích thư Hípri: Anh em đã tới núi Xion, tới thành đô Thiên Chúa hằng sống.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên. Hãy học với Chúa hiền hậu và khiêm nhường, hãy hạ mình xuống, để được tôn lên. Thật vậy, Đấng Cao Cả đã tự hạ, Đấng tự hạ đã bị giết, Đấng bị giết đã trỗi dậy và được tôn vinh, hầu, không bỏ mặc chúng ta chết mãi trong âm phủ, nhưng, tôn vinh chúng ta trong Người, vào ngày kẻ chết sống lại; ngay từ bây giờ, Người đã tôn vinh ta, khi chúng ta tin và tuyên xưng đức tin của những người công chính. Vậy, Người đã để lại gương khiêm nhượng làm con đường cho ta bước theo. Nếu ta vững bước theo con đường ấy, ta sẽ tạ ơn Chúa, và ta sẽ có lý do mà hát lên rằng: Lạy Thiên Chúa, chúng con xin tạ ơn Ngài, tạ ơn Ngài và cầu khẩn Thánh Danh. Lạy Chúa, cao cả thay tấm lòng nhân hậu, Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài. Thực ra, chúng ta sống thế nào cũng không đẹp lòng Chúa. Chúng ta có làm được gì đi nữa, thì, cũng không đẹp lòng Người, nhưng, chính khi, Người thực hiện việc gì nơi chúng ta, thì, việc ấy đẹp lòng Người. Như thế, Người sẽ kết án việc chúng ta làm, nhưng, sẽ cứu độ những gì chính Người đã làm nơi chúng ta. Mọi sự tốt lành đều bởi Chúa mà ra, xin Chúa cho chúng ta thêm lòng tin yêu Chúa, để những gì tốt đẹp nơi chúng ta ngày càng phát triển, và được Chúa chăm nom giữ gìn. Ước gì được như thế!
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
============
Suy niệm 2: CON ĐƯỜNG ĐƯA ĐẾN THÁNH THIỆN: KHIÊM NHƯỜNG
Khi đọc Phúc Âm hôm nay, con chợt nhớ đến câu chuyện của một giáo xứ nọ. Hầu như giáo dân đến nhà thờ vào ngày hôm sau, họ đều ngồi ở những dãy ghế cuối chót, hoặc bên ngoài. Cha xứ ngạc nhiên và hỏi họ, thì Ngài nhận được câu trả lời vì Chúa Giê-su dạy (x. Lc 14, 1.7-14). Thế là Cha xứ phải vất vả mời họ vào nhà thờ, hoặc ngồi ở những hàng ghế phía trên…Nếu chúng ta thực hành Lời Chúa như vậy thì vô hình dung, chúng ta sống nệ theo câu chữ, chứ chưa đụng chạm được đến cốt lõi của con đường nên thánh thiện mà chính Chúa Giê-su đã sống, dạy bảo chúng ta qua các bài đọc Phụng vụ hôm nay, đó là: thái độ khiêm nhường, nhân đức khiêm nhường, lòng khiêm tốn.
Đối với xã hội ngày nay, đặc biệt ở những xứ sở phát triển, đặt nặng về vật chất, chủ nghĩa thực dụng, thì khiêm nhượng chẳng phải là một nhân đức được biết đến hoặc được chú trọng hay được yêu chuộng. Có lẽ, khiêm nhường là nhân đức bị khinh dể và chế giễu nhiều nhất, bởi vì nó rứt bỏ sự kiêu hãnh, lòng tự cao, tự đại, thái độ tôn thờ bản thân, nổi loạn, lối sống chỉ trích, phẫn uất, khoác lác, v.v…ra khỏi tâm hồn con người chúng ta. Vì vậy, khiêm nhượng là nhân đức đối nghịch với thời đại đầy kiêu căng, kiêu hãnh của chúng ta.
Lời Chúa hôm nay hướng chúng ta đến thái độ khiêm tốn, lối sống khiêm nhượng thật sự, và chính nhờ nhân đức khiêm nhượng này mà chúng ta tiến lên trong bước đường thánh thiện. Nhưng khiêm nhường đích thật là gì? Câu trả lời nằm ở bài đọc I trích Sách Huấn Ca “…con hãy hạ mình, thì con sẽ được đẹp lòng Chúa, thi hành công việc con cách hiền hoà thì con sẽ được người đẹp lòng Chúa quý chuộng,…vì chỉ có một mình Thiên Chúa có quyền năng cao cả, và mọi kẻ khiêm nhượng phải tôn vinh Chúa” (Hc 3, 17.20). Như vậy, khiêm nhường là sự tôn nhận Thiên Chúa là chủ tể, chứ không phải tự tôn bản thân mình, và hơn nữa, mang thái độ sẵn lòng phục vụ một cách khiêm tốn, kín ẩn, không phô trương.
Chúa Giê-su hằng mời gọi mỗi chúng ta “hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng” (Mt 11, 29), và Người mặc lấy lối sống khiêm nhường hơn ai hết “Người đã tự hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá! Vì thế Thiên Chúa đã suy tôn Người” (Pl 2, 8-9). Những ai tôn nhận sự chủ tể tuyệt đối của Thiên Chúa (người tự hạ mình, người khiêm nhượng) thì được Người nâng lên, và ai tự nâng mình lên (người tự tôn bản thân, không tôn nhận Thiên Chúa là chủ tể) sẽ bị hạ xuống (x. Lc 14, 11). Trong nhật ký (NK) của Thánh nữ Fau-sti-na, khi đề cập đến nhân đức khiêm nhượng, Ngài viết: “Giờ đây, tôi hiểu được vì sao có ít thánh nhân đến thế; chỉ vì có quá ít linh hồn khiêm nhượng thẳm sâu” (NK 1306), và tiếp lời “không có gì tốt hơn cho một linh hồn bằng những sỉ nhục…Nếu có một linh hồn thực sự hạnh phúc trên trần gian này thì chỉ có thể đó là linh hồn khiêm nhượng…Một linh hồn khiêm nhượng không tự tự mãn, nhưng đặt tất cả sự tín thác của họ nơi Thiên Chúa (NK 593). Bởi vì khiêm nhượng là phương thuốc đặc trị tật kiêu ngạo, lòng tự kiêu, tự đại, tính cao ngạo, kiêu hãnh, v.v…, nên khiêm nhường là nhân đức căn bản trong đời sống thiêng liêng, đời sống đạo, đời sống đức tin, và là con đường đưa đến sự thánh thiện như Thánh Âu-gus-ti-nô, một trong những đại tiến sĩ của Giáo Hội đã nhận định: “Tôi muốn anh em hãy dùng tất cả lòng mến của anh em mà đặt mình dưới chân Chúa Ki-tô, và đừng đi con đường nào khác để đạt đến chân lý ngoài con đường đã được Đấng tuy là Thiên Chúa, nhưng đã biết đến sự yếu đuối của những bước chân yếu hèn của chúng ta. Như vậy, con đường này trước tiên là khiêm nhượng; thứ hai là khiêm nhượng, và thứ ba cũng là khiêm nhượng…Mỗi khi anh em hỏi tôi về những tiêu chuẩn sống của đạo thánh, tôi sẽ cho anh em một câu trả lời duy nhất: khiêm nhượng” (trích Thư số 118: 2,11). Là con người, một hữu thể tội lỗi, chúng ta có lòng kiêu hãnh, hợm mình, tự cao, tự đại, khởi loạn, phẫn uất và xu hướng chỉ trích tiềm ẩn, vì vậy, không một ai có thể nói tôi không phải là người tự cao! Chúng ta biết tự hào về những gì mình nỗ lực đạt được, những thành công do công sức gầy dựng của bản thân, hoặc những gì đắc thủ; nhưng từ thái độ tự hào đi đến thái độ tự cao, tự kiêu, tự tôn thờ bản thân, tự khuếch trương cái tôi, v.v…thì chẳng xa là bao! Ngược lại, ranh giới đó lại rất gần, và khó xác định rõ ràng. Cũng theo lời thánh nữ Fau-sti-na, Đức Mẹ dạy Ngài về nhân đức khiêm nhượng như sau: “Mẹ ước mong con hãy thực hành ba nhân đức quý trọng đối với Mẹ, và làm đẹp lòng Thiên Chúa nhất. Thứ nhất là đức khiêm nhượng, khiêm nhượng và một lần nữa là khiêm nhượng (NK 1415)
Do đó, chìa khoá đưa đến lòng khiêm nhượng đích thật là sự “dâng hiến trọn vẹn, dâng hiến không ngừng”, sự hạ mình, khiêm hạ, tận hiến, sẵn lòng phục vụ như chính Thiên Chúa đã trao ban Con Một yêu dấu của Người như quà tặng ân tình, Người chịu chết trên thập giá vì mỗi một người chúng ta. Hơn nữa, Chúa Giê-su đã sống hoàn hảo nhân đức khiêm nhượng qua việc “đến thế gian không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ và hiến mạng sống mình là giá cứu chuộc cho muôn người” (x. Mt 20, 28).
Tiếp đến, một chìa khoá khác đưa đến lối sống khiêm nhượng thật sự là những ai chung quanh ta - đối tượng cho chúng ta yêu thương, phục vụ. Khi khiêm tốn nâng đỡ, trao ban một cách âm thầm, ‘không phèn la, trống đánh inh ỏi’ là lúc chúng ta sống nhân đức khiêm nhượng, chu toàn những công việc đơn sơ phù hợp với bậc sống, trách nhiệm sống; không một chút khoe khoang, phô trương, phô diễn, tự nâng mình lên với những cống hiến lớn lao, nhưng làm tất cả mọi công việc mọn hèn với thái độ khiêm hạ, hết mình và chẳng kể công trạng hay mong đáp đền (x.Lc 14, 12-14)
Sau cùng, chìa khoá dẫn đến lối sống khiêm nhượng, thái độ khiêm nhường đích thật là sự chân thành, tấm lòng trong suốt của ta, để qua đó mọi người có thể nhận ra Thiên Chúa đang hoạt động, hướng dẫn, chủ tể đời sống, hành vi của chúng ta. Thái độ kiêu căng, tự cao chính là mầm móng tội lỗi ăn sâu trong lòng chúng ta như sách Huấn Ca dạy: “Kẻ kiêu ngạo lâm cảnh khốn cùng thì vô phương cứu chữa, vì sự xấu xa đã ăn sâu mọc rễ trong nó” (Hc 3, 28). Vì vậy, để loại bỏ những gì trái ngược với đức khiêm nhượng, chúng ta hãy chạy đến cùng Đấng trung gian của giao ước mới - Đức Giê-su Ki-tô (x.Dt 12, 24a), và xin Đức Mẹ - mẫu gương sống khiêm nhượng tuyệt vời - dẫn chúng ta đến với Chúa Giê-su: “Ngài bảo gì, hãy làm như vậy” (x.Ga 2, 5) Duy chỉ những ai sống khiêm nhượng thật sự mới cảm nhận sâu xa tình Chúa xót thương và có thể tiếp nhận lòng thương xót Chúa một cách vô bờ bến. Chỉ khi nào chúng ta chết đi cái tôi, lòng kiêu hãnh, sự tự cao của mình thì chúng ta mới có thể mặc lấy chiếc áo cẩm bào của lòng khiêm nhượng thâm sâu; và chỉ khi nào chúng ta huỷ mình ra không, thì chúng ta mới có thể được đổ đầy.
Khiêm nhường là điều kiện thiết yếu của sự thăng tiến đời sống thiêng liêng, đời sống tu đức, đời sống đức tin, đời sống tận hiến - phục vụ - truyền giáo; và khiêm nhượng chính là phương thuốc trị liệu thần dược đối với nhân loại tội lỗi; là nền tảng của sự thánh thiện.
“Lòng con chẳng dám tự cao
Mắt con chẳng dám tự hào Chúa ơi!
Đường cao vọng, chẳng đời nào bước
việc diệu kỳ vượt sức chẳng cầu;
Hồn con, con vẫn trước sau
giữ cho thinh lặng, giữ sao thanh bình.
Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ,
trong con, hồn lặng lẽ an vui” (Tv 131, 1-2). Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
============
Suy niệm 3: HỌC KHIÊM NHƯỜNG NHƯ GIÊ-SU
Chuyện xưa kể rằng: Có nhà thông thái kia qua sông lớn trên một chiếc đò được một người đàn ông chèo lái. Trên suốt chặng đường, nhà thông thái nói rất nhiều chuyện về thiên văn địa lý học, toán học, lịch sử và triết học. Nhà thông thái hỏi người lái đò:
– Ông có biết gì về triết học không?
Người lái đò nhoẻn miệng cười nói:
– Tôi không được học và quanh năm suốt tháng chỉ lái đò trên con sông này để kiếm sống qua ngày, thì làm sao biết được triết học.
Nhà thông thái: – Vậy, ông mất một phần ba đời người rồi!
Nhà thông thái lại hỏi tiếp: – Ông có biết gì về toán học không?
Cũng như câu đáp trên, người lái đò nói rằng tôi không biết.
Nhà thông thái: – Thế thì ông mất nửa đời người rồi còn gì!
Sau một hồi im lặng, người lái đò bèn hỏi nhà thông thái:
– Ông giỏi như vậy, chắc ông biết bơi chứ nhỉ?
Nhà thông thái đáp: – Tôi biết rất nhiều, từ đông tây kim cổ, thiên văn, địa lý, đủ mọi thứ kiến thức, nhưng tôi lại không biết bơi.
Nghe vậy, người lái đò từ tốn nói:
– Vậy là ông sắp mất cả cuộc đời rồi vì giông bão sắp đến và tôi chỉ có thể bơi để tự cứu mình mà thôi!
Quả thật, câu ngạn ngữ “cao nhân bất lộ tướng” chẳng sai chút nào! Khiêm tốn thường được người đời gọi là mỹ đức (một đức tính cao đẹp). Thế nhưng, trong đời sống thiêng liêng và giáo lý Công Giáo, khiêm nhường hoặc khiêm tốn là một nhân đức. Nó rất quan trọng và là bệ phóng giúp tăng trưởng các nhân đức khác. Chính vì vậy, Thánh Âu-gus-ti-nô chẳng ngần ngại khẳng định: “Nếu ai đó hỏi, thì tôi cũng trả lời rằng: nẻo đường của Thiên Chúa trước tiên là khiêm nhường, thứ đến là khiêm nhường và kế tiếp không gì khác ngoài khiêm nhường” (“This [God’s] way is first humility, second humility, third humility, and however often you should ask me I would say the same…” - St. Augustine, Letters 83-130, do Roy Joseph Deferrari biên soạn, và được Wilfrid Parsons chuyển ngữ, tập 18, trong Sách Giáo phụ Hội Thánh [The Fathers of the Church] (Washington, DC: The Catholic University of America Press, 1953), tr. 282). Hơn thế, Đức Giê-su đã từng gọi mời: “Hãy học với tôi, vì tôi hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11, 29). Dẫu là Con Thiên Chúa xuống thế mặc lấy xác phàm, nhưng Người sống trọn vẹn khiêm hạ, chỉ dẫn, kêu mời chúng ta biết hạ mình, khiêm tốn như Người.
Sách Huấn Ca chỉ ra rõ ràng: “Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa. Vì quyền năng Đức Chúa thì lớn lao: Người được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường” (Hc 3, 18. 20). Mặc khác, “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường” (1Pr 5, 5). Vì chưng, “ai tự tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (x. Ed 21, 31; Lc 14, 11). Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su tận mắt chứng kiến hành vi cao ngạo của người Biệt phái khi được mời đến dự tiệc, và Người đưa ra dụ ngôn hầu khuyến cáo thái độ tự tôn tự mãn của họ (x. Lc 16, 15; 18, 14). Thiết nghĩ, ngoài thực tế, không mấy ai mến chuộng những người luôn vỗ ngực xưng tên, cao ngạo chẳng xem ai ra gì, và có khi coi trời bằng vung! Chắc chúng ta đã từng được nghe câu nói: “Biển lớn ở chỗ thấp, mới có thể dung nạp được trăm sông”? Người càng khiêm tốn (dĩ nhiên là khiêm tốn thực sự), càng nhận được nhiều thiện cảm, và càng có khả năng bao dung, cảm thông với tha nhân. Trong cách đối nhân xử thế một cách khiêm tốn với mọi người là chúng ta không tỏ vẻ tài giỏi, biết hết vạn vật, không khoe khoang, phô trương, chẳng nóng giận ganh đua, hiềm tị, so sánh, chẳng cố tình chứng tỏ đúng sai, chẳng nghi ngờ ghen ghét với tài năng của anh chị em. Ngay kể cả khi người thật sự có tài năng xuất chúng chăng nữa, nếu biết khiêm nhường thì họ sẽ chọn cách bình lặng làm những việc cần làm và đáng làm mà thôi. Tựa như câu chuyện chiếc bình trà và tách trà. Một hôm, người thầy hỏi học trò:
- Theo con, giữa bình trà và tách trà, thì cái nào nhận được nước trà?
Học trò liền trả lời:
- Thưa thầy, tất nhiên tách trà được nhận ạ!
Nghe vậy, người thầy lại hỏi:
- Thế tách trà muốn nhận nước trà thì nó phải nằm cao hơn hay thấp hơn bình trà?
- Dạ, tách trà phải nằm thấp hơn bình trà!
Sống giữa đời thường, nếu muốn nhận/học hỏi điều gì, ước mong người khác chỉ dạy, hướng dẫn cho mình điều gì thì chúng ta phải đặt mình ở vị trí thấp hơn, nghĩa là biết khiêm hạ, khiêm tốn thật lòng. Ngược lại, nếu cứ trong tâm thế, thái độ tự cao, tự đại, luôn cho rằng bản thân là nhất, miệng cứ nói “tôi biết rồi, tôi biết rõ rồi!” thì chắc hẳn chúng ta sẽ chẳng nhận thêm được gì, vì chính chúng ta vô hình chung đưa mình lên quá cao, và tự cho mình là tách nước đầy, nên không ai có thể rót thêm vào được nữa. Trong đời sống đạo cũng thế, chúng ta sẽ được Chúa đoái nhìn, một khi biết khiêm hạ bản thân, mở rộng lòng đón nhận ân sủng. Tương tự, ở những bậc sống tu trì, nơi gia đình, giáo xứ, hội dòng nữa, những ai sống đời sống khiêm nhu, khiêm tốn chân thực thì không chỉ được Chúa chúc phúc, mà anh chị em khác cũng hết lòng đón nhận và yêu thương hết mực.
Sau cùng, người có lòng khiêm hạ thật tâm không sống dựa vào những gì thoáng qua, tạm thời như lời khen, bổng lộc, mà luôn biết hướng đến giá trị vĩnh hằng, hướng tới người nghèo trên mọi phương diện (không chỉ nghèo tiền nghèo bạc, nghèo vật chất, mà còn nghèo tinh thần, nghèo về mặt thiêng liêng, nghèo vì chưa được biết Chúa, v.v…). “Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại” (Lc 14, 13-14). Lời khuyên của Đức Giê-su đi ngược hẳn với thói thường của người đời, của chúng ta. Tuy nhiên, chính vì không giống như thói đời trần gian, nên chúng ta mới thực sự hưởng ơn lành đích thật như tác giả Sách Huấn Ca khẳng khái: “Nước dập tắt lửa hồng, bố thí đền bù tội lỗi. Ai đền ơn đáp nghĩa là biết lo xa, lúc sa cơ, người ấy sẽ tìm được nơi nương tựa” (Hc 3, 30-31). Chỉ lúc ấy, “anh em tới dự đại hội vui, dự đại hội giữa các con đầu lòng của Thiên Chúa, là những kẻ đã được ghi tên trên trời. Anh em đã tới cùng Thiên Chúa, Đấng xét xử mọi người, đến với linh hồn những người công chính đã được nên hoàn thiện” (Dt 12, 22).
Xin cho con luôn chân thành
Không màu mè, sỉ diện, sanh cao ngạo.
Biết hạ mình, sống thanh cao
Hằng noi gương Chúa, chẳng giờ thở than.
Sông sâu nước chảy đá mòn
Lúa tốt trĩu nặng cúi đầu đứng trông. Amen!
Lm. Xuân Hy Vọng
============
Suy niệm 4: Khách Mời
Đang dùng bữa ở nhà một thủ lãnh Pharisêu, Đức Giêsu nói với ông: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, hay bà con, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.” (Lc 14,12-14). Người đời thường suy tính khi mời nhau, “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Khách mời càng thế giá thì chủ càng “trân trọng kính mời”. Đằng này Thầy bảo “đừng”, hãy mời những kẻ nghèo khó, tàn tật…
Ðang bữa ăn thế trần, Người liên tưởng đến bữa tiệc sẽ được hoàn tất trong vinh quang Nước Chúa, ở đó những người hèn kém được nâng lên và kẻ quyền thế bị hạ xuống, ở đó những người tàn tật, đui mù thực sự là những khách được mời dự tiệc của Chúa. Quả thật, người hèn mọn luôn là đối tượng của lòng Chúa xót thương. Ngôn sứ Isaia xưa kia cũng đem tin vui cho họ: “Người được Ta thương đến là kẻ nghèo hèn, thống khổ và biết kính sợ Lời Ta.” (Is 66, 2).
Nhìn vào gương của Chúa con thấy rõ, cả đời Người là một cuộc tình cho đi bất tận không hề phai, bác ái yêu thương vô vị lợi, cho đi không cần ai biết đến, cứu vớt thi ân bất cứ hạng người nào. Chúa cứ đi, cứ đến, làm ơn khắp thiên hạ, chữa bệnh cơ man là người mà không ai phải trả đồng nào. Tình thương của Chúa không đòi phải có đi có lại, hoàn toàn nhưng không. Cho đi bao nhiêu Chúa cũng sẵn sàng, Người nộp luôn cả mạng vì yêu. Cho đến hôm nay Chúa vẫn đem cả chính Thân Mình đãi tiệc nuôi sống chúng con, vì con chứ Người đâu mong được gì? Nhưng chúng con có khát khao, có thấy mình nghèo hèn đói khát, để biết mở lòng đón nhận mà được no thỏa hay không? Được lãnh nhận mọi sự nhưng không từ Chúa, chúng con có biết đem thân mình, tất cả những gì Chúa ban, để rồi lại trao ban, làm ích cho anh em không?
Chúa ơi! ngày nay trong mỗi thánh lễ, Thánh Thể Chúa được dâng cao với lời mời trịnh trọng: “Đây Chiên Thiên Chúa! Đây Đấng xóa tội trần gian! Phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa!” Chúa đón mời mọi thực khách không kể người nghèo khó hay giàu sang, người giỏi giang hay hèn kém dốt nát. Xin cho con nghe rõ và biết đáp lại lời mời gọi bao dung tha thiết ấy, cho con “nghiệm” được cái “phúc” vô cùng to lớn ấy, mà mê say đến Bàn Tiệc Thánh của Chúa, để được no thỏa mọi ngày đời con.
Én Nhỏ
============
Suy niệm 5: Đức tính của bậc trượng phu
Chúng ta đang sống trong một xã hội tự cao tự đại, kiêu ngạo, giả hình, háo danh, đề cao quyền lực và lợi nhuận, say mê thống trị và chiếm đoạt, bè phái và chia rẽ. Sự dịu dàng, hiền lành đang dần vắng bóng, thay vào đó là sự cộc cằn, thô lỗ, hay nóng giận và thù hằn. Lòng khiêm nhường lại càng hiếm hoi, khi người ta sống theo chủ nghĩa khoe khoang, thích thể hiện, tự phụ, cậy vào tài năng của mình và đề cao cái tôi. Ai cũng có khuynh hướng tìm vị trí cao, muốn được kính trọng. Từ bàn tiệc đến địa vị xã hội, từ công việc đến cộng đoàn, lòng người luôn bị cám dỗ bởi “chỗ nhất”. Nhưng chính Chúa Giê-su đã cảnh báo: đừng tự cao mà tìm chỗ nhất, vì có thể ta sẽ bị hạ xuống.
Chúa yêu thích kẻ khiêm nhường
Lời Chúa trong bài đọc I trích sách Huấn Ca (Hc 3,19-21.30-31) là lời dạy khôn ngoan về nhân đức khiêm nhường. Tác giả đưa ra những lời khuyên đạo đức thực tế, mang tính giáo dục cao cho những ai muốn sống đẹp lòng Thiên Chúa.
Câu chủ đạo: “Con hãy hạ mình, thì con sẽ được đẹp lòng Chúa” (Hc 3,19), nói lên bản chất thật của sự khôn ngoan: không nằm ở kiến thức, quyền lực hay địa vị, mà có ở nơi những người có lòng khiêm nhường. Thiên Chúa yêu thích những ai biết sống khiêm nhường, vì đó là thái độ của người nhận biết mình là tạo vật trước nhan Đấng Tạo Hóa, người sẵn mở lòng mình ra để đón nhận sự thật, ơn lành và sự dẫn dắt của Chúa.
Tác giả mạnh rằng: “Càng làm lớn, con càng phải hạ mình trong mọi sự” (Hc 3, 20), vì đó là con đường dẫn tới ơn nghĩa của Chúa. Trái lại, kiêu căng là một cản trở lớn trong tương quan với Thiên Chúa và với tha nhân. Mọi hành động chỉ có giá trị nếu được thực hiện trong sự khiêm nhường, không khoe khoang.
Tóm lại, người sống khiêm nhường, bác ái và khôn ngoan “thì sẽ được đẹp lòng Chúa” (Hc 3, 20). Vì chỉ có một mình Thiên Chúa có quyền năng cao cả, và mọi kẻ khiêm nhường phải tôn vinh Chúa trước Thiên Chúa. Sự cao trọng thật không đến từ địa vị hay danh tiếng, mà từ một trái tim biết cúi mình và sống theo lẽ phải trong ánh sáng của Thiên Chúa. Khiêm nhường là nhân đức của bậc trượng phu.
Chúa Giê-su dạy ta sống khiêm nhường
Với dụ ngôn về người được mời dự tiệc, Chúa Giê-su dạy: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào chỗ nhất… Trái lại, hãy vào chỗ cuối” (Lc 14,8). Qua hình ảnh rất đời thường ấy, Chúa muốn nhấn mạnh đến một nhân đức cốt lõi của người môn đệ là sự khiêm nhương.
Thế gian thường đề cao vị trí, danh vọng, và chỗ nhất là biểu tượng cho thành công. Nhưng Chúa Giê-su lại đảo ngược: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14,11). Đây không phải là lời khuyên về cách ứng xử xã giao, mà là chân lý thiêng liêng: Trước mặt Thiên Chúa, chỉ người khiêm nhường, biết sống cho tha nhân mới xứng đáng được cất nhắc.
Chúa Giê-su chính là mẫu gương hoàn hảo của sự khiêm nhường. Dù là Con Thiên Chúa, Ngài chấp nhận sinh ra nơi máng cỏ, sống nghèo khó, rửa chân cho môn đệ, và chết trần trụi trên thập giá. Qua đó, Người dạy rằng, giá trị thật không nằm ở “chỗ nhất“, mà ở tình yêu hy sinh.
Noi gương Các Thánh sống khiêm nhường
Xã hội hôm nay vẫn không ngừng “chạy đua” vào những chiếc “chỗ nhất“, từ chức vụ, học vị, địa vị xã hội đến cả trong các cộng đoàn giáo xứ. Nhưng Tin Mừng mời gọi ta đi con đường ngược lại, lùi lại để người khác bước lên, quỳ xuống để phục vụ, thinh lặng để lắng nghe.
Chúa Giê-su không kết án người ngồi ghế nhất, nhưng Ngài cảnh báo đừng chọn nó cho mình, đừng tranh giành, đừng tự nâng mình lên. “Chỗ nhất” đích thực không phải là nơi người ta nhìn thấy bạn, mà là chỗ Thiên Chúa thấy bạn khiêm tốn, yêu thương và phục vụ cách chân thành.
Thánh Phan-xi-cô Át-si-si từ bỏ địa vị con nhà quý tộc để sống giữa người nghèo. Thánh Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su chọn “con đường thơ ấu” lặng thầm, ẩn khuất. Thánh Gio-an Vi-a-nê là cha sở một xứ nhỏ, ít học, nhưng sống đạo đức thánh thiện, được Giáo hội tôn phong là bổn mạng các linh mục. Thánh Au-gút-ti-nô khẳng định: “Ba điều căn bản để nên thánh là: khiêm nhường, khiêm nhường, và khiêm nhường“. Chính trong sự từ bỏ “chỗ nhất” trần thế này nên được Thiên Chúa nâng lên hàng Thần Thánh.
Người Ki-tô hữu được mời gọi sống ngược dòng. Khiêm hường không phải là hạ thấp bản thân, mà là biết đứng đúng chỗ, nhường bước cho người khác, và để Thiên Chúa định liệu. Chỉ nơi người biết lùi lại, Thiên Chúa mới có chỗ để nâng lên.
Lạy Đức Chúa Giê-su hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng chúng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
============
Suy niệm 6: CHỌN CHỖ CUỐI
Việc Ðức Giêsu đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pharisêu dùng bữa, cho chúng ta nhìn ngắm thái độ của Ngài, một thái độ luôn cởi mở và tiếp nhận, để thiết lập tương quan gần gũi và thân thiện với mọi hạng người, kể cả những kẻ có ý đồ và manh tâm đối với Ngài. Đây là tính cách của một con người có bản lãnh, không chấp nhất và câu nệ về những gì người khác nghĩ về mình, kể cả việc họ muốn đối đầu với mình. Đức Giêsu biết mức độ nhận thức của họ còn hạn hẹp, vì vậy mà việc loan báo Tin Mừng của Ngài là nhằm khơi sâu nới rộng tâm trí của con người, và điều quan trọng là tạo sự hiệp thông giữa người với người.
Tuy nhiên, khi đón nhận người khác, Đức Giêsu cũng mời gọi họ thanh lọc những quan niệm cổ hủ, cải thiện một lối sống còn mang tính cách trịch thượng, nhất là lối sống đó lại nằm trong thành phần trí thức tôn giáo, ảnh hưởng rất lớn trên đời sống dân thánh Chúa. Vì thế, nhân cơ hội quan sát những người đi dự tiệc háo hức chọn chỗ nhất, Đức Giêsu đã đưa ra câu chuyện như một điển hình về phép xã giao, ý muốn cảnh giác thái độ tự tôn tự mãn của người Pharisêu: “khi được mời dự tiệc cưới, đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có một người nào trọng hơn anh cũng được mời.... trái lại anh hãy ngồi vào chỗ cuối”.
Lời khuyến cáo của Đức Giêsu còn tiềm ẩn một ý nghĩa sâu hơn. Đối với Ngài, tiệc cưới tượng trưng cho Nước Thiên Chúa, trong đó “kẻ nào nhắc mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nhắc lên”. Vượt trên đòi hỏi của xã giao, Đức Giêsu làm cho con người đi xuống chiều sâu của khiêm nhường, cũng là cách tiến lên chiều cao của Nước Thiên Chúa. Nước Chúa là một ân ban cao cả, chỉ dành cho những ai có tâm hồn khiêm tốn, còn ai tự cho mình là cao trọng sẽ có thái độ hàm hồ, không đáng được lãnh nhận, vì“Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường”. (Gc 4, 6; 1Pr 5, 5).
Từ câu chuyện chỗ ngồi trong bàn tiệc, Chúa Giêsu muốn mời gọi chúng ta hãy đặt mình trước mặt Chúa, để thấy giá trị đích thực của mọi người là con cái Thiên Chúa. Đừng bị thói háo danh và tự mãn khuynh đảo mình. Ngay cả những thực hành đạo đức như ăn chay, bố thí, cầu nguyện... đều có thể trở thành bình phong để người ta thực hiện ý đồ khoe khoang và đánh bóng bản thân mình; hoặc dùng người khác như một phương tiện để tiến thân. Đưa mình lên cao là một cách hạ người khác xuống, một hành động gây xúc phạm đến tha nhân.
Tính cách của người Kitô hữu là hiền lành và khiêm nhường như Đức Giêsu, Đấng không tự tìm vinh quang cho mình mà trong mọi sự để cho Thiên Chúa định liệu. Khiêm nhường không phải là tự hạ mình xuống để mong được nâng lên; không phải là coi thường mình hay e sợ người khác; cũng không rụt rè tránh né nhiệm vụ. Khiêm nhường là nhận biết sự thật về mình, và hành động trong sự thật đó: một sự thật còn nhiều thiếu sót, có thể đúng nhưng chưa đủ, cần được sự nhắc nhở và sửa chữa của anh em. Thiếu sự nhắc bảo lẫn nhau là ru ngủ nhau trong cái ảo tưởng về chính mình. Khiêm nhường là biết mình đã nhận tất cả từ nơi Chúa, và lớn lên mỗi ngày nhờ vào tha nhân.
Chúng ta dễ đánh giá người khác dựa vào cái ghế và thanh thế của họ, nhưng thật ra, một người phu quét đường có lương tâm vẫn giá trị hơn một vị quan quyền hay bậc chức sắc vô tâm. Người khiêm nhường không sợ chức cao hay ghế nhất. Ghế nào cũng là một phương tiện để phục vụ. Chức vụ nếu có, thì cũng là một cơ hội cho ta biết cúi xuống thật gần với những nỗi đau của bao người đang cần cứu giúp.
Vì vậy khi nói đến việc thết tiệc, Đức Giêsu khuyên ta nên mời những kẻ nghèo khó, tật nguyền, hơn là mời những người ruột thịt, thân quen, giàu có. Ngài muốn chúng ta vượt qua óc tính toán vụ lợi, để đi vào thế giới của những người bé nhỏ nghèo hèn, nhất là những người lầm than bất hạnh. Chúng ta hay thích giao du với ai có thế giá để mình được danh giá, mà bỏ rơi bao người yếu kém, càng tạo thêm bất công.
Khiêm nhường là cung cách của Đức Giêsu, Đấng đã tự hủy mình để nhập thể làm người vì yêu thương nhân loại; Đấng đã quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ để dạy chúng ta bài học yêu thương phục vụ; Đấng đá đón nhận nhục hình thập giá để đền thay cho tội lỗi chúng ta; Đấng đã xuống mức thấp nhất của thân phận làm người để nâng chúng ta lên. Trong ý nghĩa đó mà chúng ta có thể nói, người khiêm nhường là người đã ngộ ra chân tính của mình, là người đã gặp được Chúa, đã hòa nhịp với trái tim của Ngài, để hành động với lòng đầy yêu mến.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Cuộc sống con người xưa cũng như nay,
ham danh giá ham quyền cao chức trọng,
ai cũng mong tìm danh dự cho mình,
tìm mọi cách để mọi người trọng kính.
Cũng vì thế mà làm con ảo tưởng,
tưởng mình cao vượt nên thích phô trương,
nhưng trước mắt người ta lại gai chướng,
không trọng kính mà lại bị khinh thường.
Nên Chúa đã dạy con phải khiêm nhường,
nhận ra bản thân mình chẳng đáng chi,
nên con đừng có thái độ sân si,
đừng vì đó mà sanh lòng ganh tị.
Chúa không chỉ cho con thấy thói đời,
mà còn thấy thực tại trong Nước Trời,
là nơi chỉ dành cho người khiêm hạ,
biết yêu thương và kính trọng người ta.
Ngài nâng lên những tôi tớ mọn hèn,
chứ không phải những kẻ quen tự mãn,
vì kiêu căng tạo nên nhiều hỗn loạn,
khiến cho bao tội ác cứ lan tràn,
chỉ khiêm nhường con mới sống bình an.
Vinh dự của mỗi người Chúa ban cho,
chứ không phải tự mình lo kiếm được,
nên con sống thật hồn nhiên trong sáng,
như bông hoa lặng lẽ nở trên ngàn,
và tin rằng mọi sự bởi ân ban,
để con biết sẻ chia với mọi người. Amen.
Lm. Thái Nguyên
===========
Suy niệm 7: SỐNG TỰ HẠ SẼ ĐẸP LÒNG THIÊN CHÚA (Lc 14,1.7-14)
“Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
Lời Chúa trong Chúa nhật 22 thường niên năm C mời gọi con người sống tự hạ. Sống tự hạ trước mặt Thiên Chúa và giữa anh chị em. Sách Huấn ca nói: “Con ơi, hãy hoàn thành việc của con một cách nhũn nhặn, thì con sẽ được mến yêu hơn người hào phóng. Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Ðức Chúa. Vì quyền năng Ðức Chúa thì lớn lao: Người được tôn vinh nơi các kẻ khiêm nhường.” (Hc 3,17-18.20). Sống tự hạ là phó thác cuộc đời trong bàn tay Thiên Chúa. Người đó luôn để Thiên Chúa hướng dẫn và sống theo các Điều Răn. Chính Thiên Chúa được tỏ hiện nơi những người khiêm nhường. Con người nhận ra uy quyền và sự hiện diện của Ngài. Chính Chúa Giê-su khi xuống thế làm người đã sống tự hạ. Người nêu gương cho các môn đệ và dân chúng thấy sự khiêm nhượng. Chúa Giê-su mời gọi: “Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11,29) Chúa Giê-su đã sống khiêm nhượng khi ăn uống với người thu thuế, đã giao tiếp với cô gái điếm và dân ngoại, đã hạ mình đụng chạm đến người phong cùi và cúi xuống rửa chân cho các môn đệ.
Trong bài Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giê-su dạy các môn đệ hãy tự hạ trước mặt mọi người để được tôn vinh. Người kể dụ ngôn về khách được mời dự tiệc và người tổ chức tiệc. Với khách được mời, Chúa Giê-su mời gọi hãy khiêm tốn chọn chỗ cuối. Người khách không phải xấu hổ khi có người quan trọng hơn cũng được mời. Người được mời sẽ vinh dự khi gia chủ trực tiệp mời lên vị trí cao hơn và phù hợp. Như thế, họ sẽ được tôn vinh giữa mọi người. Như thế “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.” Còn đối với người tổ chức tiệc, Chúa Giê-su mời gọi hãy sống bác ái với người khác, đừng mong được lời. Con người thường sống theo kiểu ‘Hòn đát ném đi, hòn chì ném lại’, nghĩa là muốn bản thân được lợi nhiều hơn. Tuy nhiên, con người không chỉ có phần xác, mà còn linh hồn nữa. Vì thế, Chúa Giê-su mời gọi hãy lo cho phần hồn, lo cuộc sống mai sau. Người mời gọi sống bác ái yêu thương “Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.”
Chúng ta đều muốn sống đẹp lòng Thiên Chúa và hưởng hạnh phúc đời sau. Mỗi người được mời gọi sống tự hạ trước mặt Thiên Chúa qua việc chăm chỉ chịu khó đi thờ, đi lễ, cầu nguyện, Chầu Thánh Thể. Đồng thời, ta sống tin tưởng, cậy trông, phó thác cuộc đời trong sự quan phòng của Thiên Chúa. Dù gặp khó khăn thử thách nào, ta dâng lên Chúa và sống theo đường lối Ngài. Chúng ta cũng sống sao cho vừa lòng anh chị em. Mỗi người lấy tinh thần bác ái đối xử với nhau, lấy tình yêu thương giúp đỡ và thông cảm cho nhau. Mỗi người khiêm tốn nhận ra những thiếu sót nơi bản thân để sửa đổi mỗi ngày. Ta dùng lời nói việc làm để bày tỏ tình yêu đối với anh chị em. Anh chị em nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống hôm nay.
Lạy Chúa, xin cho con biết dùng đời sống tự hạ để tôn vinh Chúa nơi trần gian. A-men.
Jos. Nguyễn
============