Thứ ba, 22/09/2020

Phỏng vấn đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long, giám mục phụ tá giáo phận Hưng Hóa,

Cập nhật lúc 00:07 04/10/2014
Phỏng vấn đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long, giám mục phụ tá giáo phận Hưng Hóa, nhân lễ Tạ Ơn của hai tân linh mục Đaminh Hoàng Thế Bằng và Đaminh Nguyễn Văn Lưu tại giáo xứ Tân Quang (Hà Giang) ngày 3.10.2014.
 
1. Kính thưa đức cha, từ khi làm giám mục phụ tá giáo phận Hưng Hóa, chắc đây là lần đầu đức cha đến giáo xứ Tân Quang phải không ạ ?
 
-          Không đâu, đây là lần thứ ba. Lần đầu tiên vào tháng 12 năm 2013, khi giáo xứ khởi công xây dựng ngôi nhà thờ mới. Lần thứ hai vào đầu tháng 8 năm 2014, để cử hành bí tích Thêm Sức cho các thiếu nhi. Và lần thứ ba này để tạ ơn Chúa và chung vui với giáo xứ về sứ vụ linh mục mà hai cha Bằng và Lưu mới được lãnh nhận.
 
2. Đến với giáo xứ Tân Quang nhiều lần vậy, đức cha có cảm nhận gì về giáo xứ này, một trong những giáo xứ xa nhất của giáo phận ?
 
-          Phải nói tôi thương giáo dân ở đây lắm, vì họ chịu nhiều gian nan thử thách trong mấy chục năm trường : không nhà thờ, không linh mục, không sinh hoạt tôn giáo… Tôi cảm phục đức tin của họ. Tuy nhiên, như cha sở cho biết, nhiều người nay không còn giữ đức tin, hoặc lơ là nguội lạnh. Họ đáng thương chứ không đáng trách. Hoàn cảnh đưa đẩy, họ như thể các cục than đang cháy đỏ bị gắp ra khỏi lò, để mỗi nơi một cục thì sẽ tắt ngúm thôi. Tôi ý thức sự hiện diện của mình giữa cộng đoàn sẽ nâng đỡ khích lệ đức tin cho họ, nên tôi không ngại đến với họ, mà còn mong đến nhiều lần hơn nữa.
Tôi thấy một mình cha Hợp lo cho giáo xứ trải dài 120 cây số này thì thật là quá tải, cha lại ốm yếu không được mạnh khỏe. Ngoài việc mục vụ cho những người tín hữu, chúng ta còn phải tái truyền giáo cho người đang lơ là, và truyền giáo cho những anh chị em chưa biết Chúa ở miền đất Hà Giang này nữa. Công việc bộn bề lắm, mà nhân sự lại thiếu. Năm nay, dù có thêm 8 linh mục, cũng chẳng đủ để cha Hợp có cha phụ tá chia sẻ công việc. Tôi mong có một cộng đoàn nữ tu ở đây để trợ giúp công việc mục vụ. Tôi cũng thấy cần phải giúp giáo dân ở đây xác tín và mạnh dạn sống niềm tin giữa một biển người xa lạ với kitô giáo.
 
3. Khi hiện diện trong thánh lễ Tạ Ơn của hai tân linh mục, ý nghĩ nào thôi thúc đức cha nhất  ?
 
-          Giáo xứ Tân Quang có hai người con được lãnh nhận sứ vụ linh mục cùng một lần. Các cha là hoa trái đầu tiên từ khi giáo xứ thành hình năm 1937, tức là sau gần 80 năm, nên thật đáng mừng vui. Tuy nhiên, sau hai cha, chưa thấy có thêm ai bước vào con đường ơn gọi linh mục và tu sĩ, trừ một thiếu nữ đang tìm hiểu một hội dòng trong Nam. Tôi ước mong qua biến cố vui mừng này, Chúa sẽ khơi lên nơi các thanh thiếu niên của giáo xứ lòng quảng đại đáp lại tiếng mời gọi của Chúa. Nhìn vào bản đồ tỉnh Hà Giang, nhiều địa danh còn lạ lẫm với người công giáo như Mèo Vạc, Bắc Mê, Hoàng Su Phì, Quản Bạ, Quang Bình, Xín Mần, Yên Minh…Tin Mừng chưa được gieo vãi ở vùng địa đầu tổ quốc này. Bà con dân tộc Mông, Tày, Nùng, Lô lô, Dao ở đây chưa ai biết đạo Chúa. Trong tôi vang vọng lời Chúa hỏi Isaya : “Ta sẽ sai ai đi ? Và ai sẽ đi cho chúng ta ?” Isaya đã đáp : “Này con đây, xin hãy sai con” (Is 6,8). Cũng Isaya đã ca tụng : “Đẹp thay bước chân người đi khắp vùng đồi núi loan báo tin mừng, công bố bình an, người loan tin hạnh phúc, công bố ơn cứu độ..." (Is 52, 7). Nếu không ai thực hành lệnh ra đi loan báo Tin Mừng, thì muôn đời anh em của ta ở đây chẳng biết đạo Chúa đâu.
 
4. Đức cha nghĩ phải làm thế nào cho công cuộc loan báo Tin Mừng được thực hiện ở đây ?
 
-          Ngoài việc mong có thêm nhiều linh mục, tu sĩ nam nữ được sai đi để thực hiện sứ vụ loan báo Tin Mừng, Giáo Hội hôm nay cần những giáo dân nhiệt thành cộng tác vào công cuộc này. Có nhiều hoàn cảnh mà chỉ giáo dân mới có thể đi tiên phong dọn đường. Thời đại này là thời của giáo dân. Năm nay là năm Giáo Hội Việt Nam cùng nhau thực hiện Phúc-Âm-hóa gia đình, để năm tới, đến lượt các giáo xứ và cộng đoàn, và năm thứ ba sẽ là xã hội. Chúng ta có nỗ lực hưởng ứng lời mời gọi của Hội đồng Giám mục Việt Nam không ? Chớ gì mỗi gia đình công giáo tại giáo xứ Tân Quang, cũng như các giáo họ Việt Lâm, Ba Luồng, Vĩnh Tuy… học hỏi và sống Lời Chúa, đó đã là loan báo Tin Mừng rồi. Và hạt giống Lời Chúa như muối, men, ánh sáng sẽ tác động và lan rộng ra chung quanh.
 
5. Tất cả vẫn còn là ước vọng, là tương lai ở phía trước, trong khi nhìn vào thực tại, bà con công giáo tại Hà Giang chỉ là một thiểu số rất ít ỏi : 1.500 giáo hữu trên tổng số 800.000 người, vị chi 0,001875%. Đức cha có bi quan không ?
 
-          Kitô hữu không được phép bi quan, mặc cảm…, mà vẫn phải luôn hướng về tương lai trong niềm tin yêu phó thác cho Chúa. Cha Bằng đã chọn châm ngôn cho đời linh mục của mình : “Hãy vui mừng trong hy vọng” (Rm 12,12). Lời Chúa khích lệ chúng ta trong mọi hoàn cảnh. Tựa đề tông huấn đầu tay của Đức Phanxicô “Niềm vui Tin Mừng” cũng là lời khích lệ chúng ta.  Thay vì “ngồi nguyền rủa bóng tối”, chúng ta “hãy thắp lên một ngọn đèn” ! Chúa là “Ánh sáng thế gian”, chúng ta là “con cái ánh sáng”. Vậy, hãy vui lên trong mọi hoàn cảnh, miệng nhoẻn nụ cười, tay cầm đèn sáng, và không phải ngồi, mà theo đức thánh cha Phanxicô, đứng dậy, mở cửa, ra đi, đến vùng ngoại biên là Hà Giang địa đầu đất nước, loan báo Tin Mừng cho muôn dân.
 

 
      
BTT Giáo phận Hưng Hóa
Thông tin khác:

|||||
Hãy Đến Vùng Ngoại Biên || Cử Điệu Chính Của ĐHGT Giáo Tỉnh Hà Nội Tại GP Hưng Hóa Năm 2020
Liên kết website
Tiêu điểm
Với Tới Tầm Cao Của Ân Sủng
Với Tới Tầm Cao Của Ân Sủng
“Lạy Chúa, để có thể với tới tầm cao của ân sủng, xin cho con biết mềm mỏng với Thánh Thần; xin đừng để con quên rằng, con đang được đối xử với lòng Chúa xót thương”
Website www.giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: OnIP™ (www.onip.vn - mCMS).
log