Thứ ba, 22/09/2020

Suy Niệm Tin Mừng Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

Cập nhật lúc 08:14 11/08/2020
Suy niệm 1
Đức Maria lên đường
(Lc 1, 39-56)
Đức Maria tin
Tin mừng theo thánh Luca kể lại: “Hồi ấy, Đức Maria vội vã lên đường đến miền núi vào một thành thuộc xứ Giu-đê-a”. Đức Maria bước đi với những bước đi sống động và đều đặn.
- Đức Maria bước đi tự tin: không gì có thể làm ngài chậm lại, không gì có thể làm ngài vấp ngã và cũng không có gì có thể làm ngài chệch hướng đi.
- Đức Maria bước đi trên con đường vâng phục đức tin, không gì có thể làm cho ngài ra khỏi con đường đó. Chính trong đức tin mà Ngài tiến bước. Và Đức Maria không bước đi theo con đường nào khác.
- Đức Maria đã quyết định, một lần và mọi lần, đặt tất cả niềm tin vào Thiên Chúa. 
- Đức Maria biết Đấng mà ngài tin vào! 
- Đức Maria không tin tưởng vào tiền bạc, vào danh dự đến từ con người. Ngài biết rằng tất cả những thứ đó không thể làm cho ngài hạnh phúc. Chúng ta không thể tâng bốc Ngài bằng những từ ngữ phù phiếm. Và chúng ta không thể làm Ngài đi chệch hướng. 
- Đức Maria không thể lay chuyển trong niềm tin vào Thiên Chúa Cứu Thế của mình. 
- Đức Maria hạnh phúc vì Ngài tin vào những lời Thiên Chúa đã nói với Ngài qua thiên thần.
Đức Maria không biết
Từ khi đặt niềm tin vào một mình Thiên Chúa, Đức Maria sẵn sàng thuận điều không hiểu, điều vượt quá sự hiểu biết, điều làm ngài choáng ngợp.
- Vào ngày Thiên thần Truyền tin cho Đức Maria sẽ làm mẹ Đấng Cứu Thế, Đức Maria không hiểu điều đó có ý nghĩa gì. 
- Đức Maria bị choáng ngợp khi Chúa Giêsu lên mười hai, thoát khỏi sự giám sát của cha mẹ: Khi Đức Maria và Thánh Giuse tìm thấy Chúa Giêsu ở lại trong Đền Thờ, Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng: “Cha mẹ không biết con phải làm việc cho Cha con sao”? Đức Maria không hiểu và bị choáng ngợp. 
- Đức Maria bị choáng ngợp khi đứng dưới chân Thánh giá. Ngài nhìn thấy Con mình, nạn nhânlòng căm thù của người. Đức Maria bị choáng ngợp vì sự ngu ngốc của con người?
Đức Maria luôn bị choáng ngợp. Mẹ luôn tuân giữ điều Ngài không biết và không hiểu. 
- Ngài chấp nhận điều không biết vì ngài đoán được Đấng ngài không biết và không hiểu. vượt lên trên tất cả khoa học.
- Ngài nhận ra điều đó bằng đức tin. Nhờ đức tin, Ngài đi vào điều không thể biết, Ngài nhận ra điều đó không thể sai lầm. 
- Vào giờ Truyền tin, ngài không hiểu những gì Thiên thần loan báo cho ngài, nhưng ngài đón tiếp sứ thần này đến từ Thiên Chúa. Ngài cúi mình trước Thiên thần. Ngài biết rằng người ta không thể hiểu được Thiên Chúa - và vì thế ngài xưng mình là tôi tớ hèn mọn của Thiên Chúa! 
Đức Maria luôn luôn và mãi mãi chấp nhận bị choáng ngợp bởi Thiên Chúa. Đức Maria hoàn toàn nhỏ bé và khiêm nhường trước mặt Thiên Chúa. Vì thế, Thiên Chúa nâng đỡ ngài và cho ngài một đức tin vượt qua tất cả khoa học.
Đức Maria nhận biết
Đức Maria tiến bộ từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác. Ngài luôn đi sâu hơn vào đức tin và nhờ đức tin, Ngài nhận ra điều không thể biết. Đức Maria luôn là người đầu tiên nhận ra Đấng mà người ta chỉ có thể biết được trong đức tin. 
- Vào giờ Truyền tin, Đức Maria biết rằng mình sẽ là Mẹ Thiên Chúa. Ngài biết điều đó vì Thiên Chúa nói điều đó. Ngài biết điều đó nhờ đức tin. 
- Vào giờ Khổ Nạn, Đức Maria khám phá sự phục sinh của Con mình. Trong số những người phụ nữ ở dưới chân Thập giá, một mình Đức Maria không đến mộ, có lẽ Chúa Giêsu sống lại đã hiện ra với Đức Mẹ rồi!
- Nhờ đức tin, Đức Maria là người đầu tiên trải nghiệm niềm vui của Đấng Phục sinh vì Ngài là người đầu tiên trải nghiệm niềm vui khi sinh Chúa Giêsu. 
- Đức Maria đi từ nhận ra đến vượt qua: từ nhận ra này đến nhận ra khác, từ niềm vui này đến đến niềm vui khác!
- Đức Maria dựa vào Lời Chúa để tiến lên trong cuộc sống. Bà Isave, người chị họ nói với Đức Maria: “Phúc cho em là người đã tin rằng lời Chúa phán cùng em sẽ được thực hiện”!
Theo gương Đức Maria, phúc cho ai là người bước đi được lời Chúa hướng dẫn! 
Chúng ta thường thích dựa vào sự khôn ngoan con người để đối mặt với cuộc sống. Chúng ta sợ phiêu lưu và vì thế chúng ta sẽ không hạnh phúc như Đức Maria.
Đức Maria nhận thức chặng đường niềm vui phát sinh từ hành động đức tin. Khi suy nghĩ đơn giản theo quan điểm của con người, chúng ta tự nhốt mình vào trí tưởng tượng. Thoát khỏi trí tưởng tượng, vượt lên trên sự khôn ngoan của con người, đây có lẽ là ý nghĩa của LÊN TRỜI.
Khi Chúa Giêsu lên trời, Đức Maria, Mẹ của Ngài vẫn còn ở lại trái đất. Điều đó muốn nói lên rằng: chúng ta hãy cùng với Mẹ, chúng ta có thể vội vã lên đường trong sự vâng phục đức tin. Hãy cùng Mẹ lên núi!  Hãy đứng dậy! Hãy bước đi từng bước trong điều chúng ta chưa biết! Sẽ đến ngày, như Đức Maria trong ngày lễ hôm nay, chúng ta sẽ biết điều không thể biết vì Thiên Chúa mãi mãi ở giữa chúng ta!
Linh mục Gioan Đặng Văn Nghĩa

=====================
Suy niệm 2
MARIA, MẸ ĐẦY ƠN PHÚC
(Lc 11, 27-28)

"Kính mừng Maria đầy ơn phúc" (Lc 1, 28). Đó là lời đầu tiên của Sứ Thần Gabriel chào Đức Trinh Nữ. Hôm nay từ miệng của một người nữ thính giả đang nghe Chúa Giêsu giảng cũng cất cao giọng nói: "Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy, và vú đã cho Thầy bú" (Lc 11, 27).
Bài Tin Mừng theo thánh Luca Thánh lễ vọng chiều nay dìu chúng ta về với tước hiệu Đức Maria đầy ơn phúc. Người việt ta vẫn thường nói: "Phúc đức tại mẫu", nghĩa là theo quang niệm truyền thống, con cái được thừa hưởng điều tốt lành, may mắn từ người mẹ, do cách ăn ở cư xử, sự gương mẫu, cách giáo dục của người mẹ mà ra. Người mẹ chính là thầy dạy đầu tiên của việc hình thành nhân cách nơi đứa con. Chẳng thế, George Herbert đã không tiếc lời khi viết: "Một bà mẹ tốt thì giá trị hơn cả trăm ông thầy!"
Người Do thái cũng vậy, khi Chúa Giêsu đang giảng cho dân chúng, thì có một phụ nữ ở giữa họ, vì ngưỡng mộ con người cũng như cách giảng dạy của Chúa Giêsu cho rằng, Thầy tài giỏi như thế này, hẳn là Mẹ Thầy phải là người có phúc lắm, nên bà đã không ngần ngại vượt qua rào cản của chính mình là phụ nữ, bà đã cất tiếng nói với Đức Giêsu về Mẹ của Ngài: "Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy, và vú đã cho Thầy bú" (Lc 11, 27).
"Phúc cho lòng dạ đã cưu mang Thầy" (Lc 11, 27)
Đức Maria là người diễm phúc, trước hết vì đã được Thiên Chúa yêu thương và tuyển chọn: "Phúc thay kẻ được Người chọn lấy và cho lại gần, nơi tiền đình của Người, nó sẽ lưu lại! " (Ps 65,5) Có ý nói, dân có phúc là dân được Thiên Chúa trị vì, nhất là được Thiên Chúa thiết lập ngai báu vương quốc của Ngài ngay giữa họ; người có phúc là người được Thiên Chúa đến ở cùng, và dĩ nhiên chúng ta nghĩ ngay đến Đức Maria, người diễm phúc như lời Thiên Thần Grabirel chào và nói: "Thiên Chúa ở cùng bà" (Lc 1, 28). Bà Êlisabeth xác nhận cái phúc của Mẹ: "Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc" (Lc 1, 42). Phúc của Mẹ trổi vượt trên mọi thần thánh trên trời, Mẹ có phúc vì Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, Đấng là Hồng Phúc đã chọn Mẹ, cư ngụ trong dạ Mẹ chín tháng mười ngày, đến khi chào đời, Mẹ đã ôm ấp, nâng niu cho bú mớm … những điều đó đã làm cho vai trò làm mẹ của Đức Maria trở thành mật thiết, gắn liền với cuộc sống của Chúa Giêsu hơn; không những thế, Chúa Giêsu còn ở với Mẹ trong suốt nhiều năm và đã vâng phục Mẹ. Giờ đây, Chúa Giêsu Con Mẹ đã phủ đầy vinh quang của Ngôi Lời nhập thể trên Mẹ bên trong cũng như bên ngoài, hạnh phúc của Mẹ vượt quá sự hiểu biết của chúng ta.
"Phúc cho vú đã cho Thầy bú" (Lc 11, 27)
Mẹ là người trinh nữ duy nhất đã được vinh dự cưu mang, sinh hạ và dưỡng nuôi Con Một Thiên Chúa cho trần thế. Người đàn bà khi nghe Chúa Giêsu giảng đã không ngần ngại nói đến những nét đặc trưng và kín đáo của một người mẹ, những gì nơi thân xác mẹ cần cho sự sống của con. Ngoài lòng dạ của thân mẫu đã cưu mang Thầy, lại còn "vú đã cho Thầy bú mớm" ba năm. Mẹ vừa cưu mang, vừa lo sinh, lo dưỡng. Như thế, thân xác và tâm hồn Mẹ là cái nôi ru cho con lớn lên.
Nếu "yêu và được yêu là những điều hạnh phúc nhất trong đời" như kiểu nói của văn hào Shakespears, thì Đức Maria là người diễm phúc, vì Mẹ được Chúa yêu thương, chính Mẹ cũng biết dành trọn vẹn tình yêu của mình cho Thiên Chúa. Mẹ Maria diễm phúc được gìn giữ khỏi mắc tội truyền, này Thiên Chúa ân thưởng về Trời, hưởng nếm ơn phục sinh cả hồn lẫn xác trước bất cứ ai. Mẹ hạnh phúc tự nhiên vì cưu mang Con Thiên Chúa trong mầu nhiệm Nhập Thể, nhưng chính Mẹ biết rõ hơn ai, Mẹ hạnh phúc siêu nhiên vì được Tình Yêu Thiên Chúa cưu mang từ thủa đời đời. Hạnh phúc của Mẹ là như thế đó, và trong hạnh phúc của Mẹ chúng ta tìm thấy hạnh phúc của mỗi người chúng ta.
Mẹ sẵn sàng cưu mang hạnh phúc của mỗi chúng ta
Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa mà Mẹ Maria đã cưu mang và cho bú mớm là Đấng Cứu Độ thế gian, mặc lấy xác phàm nhân loại và thánh hiến với tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Trái đất trở nên bệ dưới chân của Đấng là Hồng Phúc. Vì thế, trong hạnh phúc của Mẹ có hạnh phúc của mỗi người chúng ta. Như Mẹ hiền, khi bồng ẵm Chúa Giêsu Con Mẹ, với vòng tay rộng mở của tình mẫu tử, Mẹ ôm cả nhân loại trong tình yêu của Người Con ấy, "vì nhân loại là chi thể của Thân mình Ngài" (Ep 5,30), Mẹ không xấu hổ vì được gọi là Mẹ của tất cả những ai được sinh ra trong Chúa Kitô nhờ ơn cứu chuộc của Người. Mẹ được gọi là Evà mới "Mẹ của tất cả chúng sinh" (St 3,20), nhưng trong thực thế, Mẹ là Mẹ của những kẻ chết… Vì Evà cũ đã không trung thành thực hiện ý định của Chúa, thánh ý Chúa đã hoàn thành nơi Mẹ. Cũng như Giáo hội là mẹ của tất cả những ai tái sinh trong đời sống Giáo hội. Giáo hội là mẹ của những người sống làm cho mọi người được sống (Ga 11,25; 5,25s). Khi trao ban sự sống cho trần gian dưới nhiều hình thức, Giáo hội đã trao bao sự sống cho tất cả những ai tìm thấy sự sống của mình trong Đấng Hằng Sống.
Chính vì thế, người mẹ diễm phúc của Chúa Kitô là mẹ chúng ta nhờ mầu nhiệm thân thể này, Mẹ cũng tỏ cho chúng ta biết Mẹ rất ân cần và trìu mến… Và giờ đây chúng ta  "ở trong sự che chở " của Mẹ "Đấng Tối Cao", chúng ta "ngự cung cấm của Ðấng Tối Cao, và trọ dưới bóng của Ðấng Toàn năng!" (Ps 90,1; 16,8). Hơn nữa, vì Vua vinh quang đã ngự nơi Mẹ, với tình mẫu tử hải hà, Mẹ sẽ chia sẻ vinh quang ấy cho chúng ta.
Mẹ hạnh phúc, Mẹ cũng muốn con cái mình hạnh phúc, nên Mẹ dạy: "Người bảo gì các con cứ làm theo" (Ga 2, 5). Chúa Giêsu bảo: "Ai nghe và giữ lời Thiên Chúa còn có phúc hơn" (Lc 11, 28).
Xin Mẹ giúp chúng con vâng nghe và giữ lời Thiên Chúa, để trở nên những người con diễm phúc của Mẹ. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ

=====================
Suy niệm3
Bí quyết để được yêu thương
Lc 1, 39-56

Có một bí quyết giúp cho mỗi người trở nên dễ thương và đáng quý mà Chúa Giê-su và Mẹ Maria truyền dạy cho chúng ta, đó là đừng tự cao tự đại, đừng kiêu căng tự phụ nhưng phải biết khiêm tốn với mọi người. Bí quyết đó được Chúa Giê-su tóm gọn như sau: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”[1] (Mt 23,12).
Bí quyết nầy cũng được Mẹ Maria truyền lại cho ta, vào dịp Mẹ viếng thăm Bà Ê-li-da-bét. Lúc bấy giờ, Mẹ ngẫu hứng xướng lên bài “Ngợi khen” bất hũ để chúc tụng ngợi khen Thiên Chúa, đồng thời bài ca này cũng giúp cho chúng ta khám phá bí quyết để được Thiên Chúa và mọi người yêu thương.
Trước hết, bài ca diễn tả ý tưởng: “Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống” qua những câu sau đây:
Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
Chúa hạ bệ những ai quyền thế…” (Lc 1,51-52).
Tiếp theo, bài ca nói về việc “Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” qua câu:
 “Chúa nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.”
Mẹ Maria cũng nhìn nhận rằng chính vì Mẹ sống khiêm tốn như một tôi hèn, tớ mọn của Chúa nên được Chúa đoái thương và ban cho Mẹ diễm phúc lớn lao. Mẹ nói:
 “Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.”
Tóm lại, bí quyết giúp ta được Thiên Chúa và người đời yêu mến là: “Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”
Rất nhiều sự kiện trên đời giúp ta hiểu rõ bài học này: Tháp cao thì dễ nghiêng, cây cao thì dễ ngả, người tự cao thì dễ bị hạ xuống chỗ thấp hèn.
Trong khu rừng có hàng triệu cây lớn nhỏ, non già đủ loại; cây càng cao thì càng bị gió lay, dễ bị sét đánh, càng dễ bị bão tố làm gãy cành hay bật gốc. Trong khi đó, những cây nhỏ bé mềm mại thường được an toàn trước phong ba bão táp.
Trong xã hội con người cũng thế, những người tự cao tự đại thì hay bị người đời chê ghét và tìm cách hạ bệ; còn những người khiêm tốn thì luôn được người đời mến thương.
Thế nên, để tránh cho những cây cao không đổ ngả, người ta phải liệu cho chúng đâm rễ thật sâu hay phải chặt bớt ngọn; muốn cho những toà nhà cao tầng không nghiêng, đổ, người ta phải đóng móng thật sâu. Tương tự như thế, người có địa vị hay tài năng trổi vượt người khác, cần phải “đâm rễ sâu” bằng nếp sống khiêm nhường. Có như thế mới được tồn tại lâu bền.
Cuộc đời của Mẹ Maria là bằng chứng đầy thuyết phục cho quy luật nầy: Mẹ sống rất khiêm tốn nên Mẹ được Thiên Chúa tôn lên cao.
Hôm nay, bài “Ngợi Khen” của Mẹ Maria đề ra cho chúng ta hai chọn lựa:
Thứ nhất:
Muốn được Thiên Chúa và mọi người thương mến, thì hãy làm như người chăm sóc bảo vệ cây dày kinh nghiệm, biết chặt bớt những ngọn cây cao, kích thích cho bộ rễ đâm sâu vào lòng đất; hoặc làm như người xây dựng lành nghề, khi thi công những ngôi nhà cao tầng, phải đóng móng thật sâu vào lòng đất… Nói chung, là biết loại bỏ tính kiêu căng và sống khiêm tốn với mọi người.
Thứ hai:
Muốn bị người đời ghét bỏ và xa lánh, thì cứ việc sống như cây cao không đâm rễ sâu, như nhà cao tầng chẳng có móng sâu, nghĩa là cứ dương dương tự đắc, tự cao tự đại mà chẳng biết khiêm tốn hạ mình.
Lạy Chúa Giê-su,
Không ai trên đời sống khiêm nhường và hạ mình như Chúa, nhờ đó, Chúa được tôn vinh chúc tụng đến muôn đời. Xin cho chúng con biết noi gương Chúa và Đức Mẹ, để sống khiêm tốn dịu hiền, nhờ đó, chúng con sẽ được chung hưởng vinh phúc với Chúa và Mẹ trên thiên đàng hiển vinh.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà


[1] Lc 14,11. 18,14/ Mt 23,12
======================
Suy niệm 4
Đức Mẹ có chết trước khi được hồn xác lên trời không?
“Giáo Hội đến nay vẫn không tuyên tín chính thức Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh có phải chết trước khi được Chúa rước hồn xác lên trời hay không, kể cả bản tuyên bố tín điều của Đức Giáo Hoàng Piô XII cũng không khẳng định chuyện này. Tuy nhiên, đa số các Thánh trong Giáo Hội đều nhất trí rằng, Đức Mẹ đã chết và được chôn cất trước khi được rước lên trời…
Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II cho rằng, Đức Maria đã trải qua cái chết thể xác trước khi được rước lên trời. Ngày 25/06/1997, trong buổi tiếp kiến chung, ngài nói: “Để chia sẻ sự phục sinh của Chúa Kitô, Đức Maria cũng phải chia sẻ cái chết của Người trước”. Một điều quan trọng cần nhớ: Chúa Giêsu thăng thiên bởi quyền năng của chính Người là Thiên Chúa. Đức Mẹ Maria lên trời bởi được Chúa mang lên, không phải bởi quyền năng của Mẹ… Tuy nhiên, tông truyền lại có một điểm dị biệt: Các tín hữu Đông Phương mừng lễ ‘An giấc của Mẹ Thiên Chúa’ vào ngày 15/8 chứ không phải lễ Mẹ hồn xác lên trời.” (Theo Larry Peterson, Aleteia, Gioakim Nguyễn dịch).
Trong dịp hành hương Đất Thánh, chúng tôi có đến thăm Vương Cung Thánh Đường Đức Mẹ An Giấc (The Basilica of Dormition), đây là Nhà thờ Công giáo ghi dấu nơi Đức Trinh Nữ Maria đi vào “Giấc ngủ ngàn thu”. Đây là một trong những Nhà thờ hiện đại, rộng lớn và tráng lệ nhất ở Giêrusalem, được các cha Dòng Biển Đức xây dựng vào năm 1906. Từ xa có thể nhìn thấy mái vòm hình chóp và những tòa tháp như dấu hiệu dẫn đường đến núi Sion.
Phía trong Nhà thờ rất sáng, mái vòm chính diện trên gian cung thánh có một bức tranh Đức Mẹ bồng Hài Nhi Giêsu bằng khảm đá mạ vàng. Sàn nhà được trang trí bằng tranh khảm đá hình tròn xung quanh là các dấu hiệu cung Hoàng đạo (theo khoa chiêm tinh học ngàn xưa). Sau kinh cầu nguyện, chúng tôi đi xuống tầng hầm, đây là một nhà nguyện khá rộng rãi và trang nghiêm năm dưới hầm Vương Cung Thánh Đường, có hai lối lên xuống khác nhau với mỗi bên 24 bậc thang bằng đá cẩm thạch. Giữa ngôi nhà nguyện là bàn thờ đặt tượng Đức Mẹ khổ lớn gấp ba người thường nằm trong thế ngủ. Phía trên bàn thờ bằng đá đặt cách chân Đức Mẹ khoảng 3 mét là bức hình khổ lớn vẽ Chúa Giêsu đứng ở giữa bồng linh hồn Đức Mẹ, còn xác Đức Mẹ được quàn ở phía trên bức hình. Nếu hầu như trong tất cả các bức hình đều vẽ Đức Mẹ ẵm Chúa Hài Đồng, thì ở đây chính Chúa Giêsu lại ẵm linh hồn của Mẹ Người. Ngôi nhà nguyện được xây theo kiểu Byzantin, có rất nhiều cột, đơn sơ nhưng rất đẹp. Ở phía gian chính nhà nguyện có nhiều bàn thờ phụ hai bên. Trên một trong các bàn thờ ấy có nhà tạm đặt Mình Thánh Chúa. Thật cảm động khi được chiêm ngắm và được sờ bằng tay mình vào chính nơi Đức Maria – Mẹ Thiên Chúa đã qua đời và được rước cả hồn lẫn xác về Thiên Đàng. Sau khi Đức Mẹ qua đời ở đây, các Tông Đồ đã đưa xác Đức Mẹ đi qua cửa Sion để an táng ở một địa điểm khác. Chúng tôi thành kính quỳ gối lần hạt trước tượng Đức Mẹ ngủ. Nhìn Đức Mẹ thánh thiện ngủ giấc bình an, ai cũng cảm động nguyện cầu khấn xin. Nhiều người thổn thức bên Mẹ.
Theo truyền thống xa xưa, Đức Mẹ không chết mà chỉ ngủ một giấc rồi Chúa đưa Mẹ lên trời cả hồn lẫn xác. Phụng vụ đã cử hành ngày qua đời của Mẹ dưới nhiều tên gọi: Dormitio (an giấc), Deposotio (an táng), Transitus (qua đời), Natalis (ngày sinh vào Nước Chúa). Tất cả những danh từ đó được dùng để nói tới cái chết của Đức Mẹ. Tiếng “assumptio” (bởi động từ assumere; sumere: cất lấy; ad: kết hợp, đoàn tụ), lúc đầu ám chỉ việc linh hồn Mẹ được đưa vào vinh quang của Chúa (giống như các thánh); về sau từ ngữ này được dùng để chỉ việc Mẹ được cất về trời. Giáo hội phân biệt hai từ ngữ, “ascensio” áp dụng cho Chúa Giêsu vì Ngài lên trời do quyền năng riêng, còn “assumptio” áp dụng cho Mẹ để nói rằng Mẹ được Chúa đưa về trời.
Chúng tôi đến Vườn Cây Dầu và Vương Cung Thánh Đường Các Dân Tộc. Vườn Giệtsimani ở dưới thấp nằm cách Vườn Cây Dầu khoảng 40m, đây chính là nơi xưa kia ba Môn đệ ngồi ngủ trong khi Chúa Giêsu đi cầu nguyện ở Vườn Cây Dầu nằm phía trên, chính nơi đây Chúa bị bắt. Giêtsimani trong thực tế là một cái hang hay một cái hầm đá. Hiện tại là một ngôi nhà nguyện. Cuối nhà nguyện có một cái giếng, bên cạnh đó khoảng 30m là nơi an nghỉ của Mẹ Maria, hiện được xây trùm lên bằng một ngôi Thánh Đường vĩ đại. Mộ nằm sâu dưới hầm nhà thờ qua 45 bậc thang bằng đá cẩm thạch. Để vào phòng có mộ Đức Mẹ nằm phía sau một bàn thờ, người ta phải cúi thấp để đi qua một khung cửa thấp và hẹp, sau đó lại đi ra bằng một khung cửa hẹp khác. Mộ là một tảng đá cẩm thạch hình chữ nhật. Theo lưu truyền, sau khi Đức Mẹ qua đời, các Tông Đồ đã đặt xác Đức Mẹ trong một quan tài, nhưng sau đó không lâu, các ngài mở quan tài ra thì không thấy xác Đức Mẹ trong đó nữa, và bỗng chốc các ngài nhìn thấy từ trên trời rơi xuống trước mặt mình chiếc khăn thắt lưng của Đức Mẹ. Qua dấu hiệu đó, các Tông đồ biết rằng Đức Mẹ đã sống lại và đã về Thiên đàng rồi.
Tín điều Đức Maria Hồn Xác Lên Trời được Đức Giáo Hoàng Piô XII công bố vào ngày 1.11.1950: “Sau khi đã mãn cuộc đời dưới đất, Đức Maria được đem về trời cả xác hồn”. Vào thế kỷ 19, có một luồng thần học chủ trương rằng Đức Maria không phải chết và xin Đức Thánh Cha hãy định tín như vậy. Họ cho rằng, Đức Maria không mắc tội nguyên tổ nên không phải chết bởi vì sự chết là hình phạt của tội nguyên tổ. Tuy nhiên đa số các nhà thần học cho rằng Đức Maria đã chết và sau đó được sống lại. Đức Piô XII không bàn tới vấn đề này, không nói rằng Mẹ không phải chết cũng chẳng nói Mẹ đã chết và đã sống lại; nhưng chỉ nói rằng: sau khi chấm dứt cuộc đời dương thế, Mẹ được cất về trời cả xác và hồn.
Nhìn Đức Mẹ ngủ, tôi thấy sáng lên vẻ đẹp thánh thiện cao quý. Mẹ tuyệt đẹp vì Mẹ đầy ơn Chúa. Mẹ đẹp thánh thiện vì ơn Vô Nhiễm Nguyên Tội. Mẹ đẹp cao quý vì làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Mẹ tuyệt mỹ vì niềm tin đơn sơ và cuộc sống khiêm nhường. Nét đẹp ấy thoang thoảng như như một hương thơm hảo hạng toả ra lôi cuốn. Nét đẹp ấy mặn mà như thứ muối thiêng liêng. Nét đẹp ấy lung linh như ánh sáng dịu mát. Nét đẹp ấy huyền diệu như âm nhạc dịu êm mời gọi con người nâng tâm hồn lên tới Chúa.
Hôm nay, Giáo hội mừng kính Đức Maria được khải hoàn bước vào quê hương Nước Trời.
Bầu khí phụng vụ đượm sắc thái vui tươi với những lời ngợi khen và chúc tụng Đức Trinh Nữ lên trời hiển vinh. Từ đây Đức Mẹ nắm giữ vai trò quan trọng nhất là Nữ Vương trời đất. Từ nay, Đức Mẹ đảm nhận một địa vị cao cả nhất và cũng thật gần bên Thiên Chúa. Kể từ nay, Đức Mẹ trổi vượt trên mọi tạo vật với địa vị làm Mẹ Thiên Chúa và làm Mẹ nhân loại.
Quyền năng và tình yêu Chúa tràn đầy trên Mẹ làm cho Mẹ được khỏi tội tổ tông và được đầy ơn ơn sủng ngay từ trong lòng mẹ. Quyền năng và tình yêu Chúa bao phủ suốt cả đời Mẹ trên từng ý nghĩ, từng tình cảm, từng mỗi hành động, từng mỗi bước đi... khiến cho tâm hồn Mẹ luôn hướng về Chúa mà tạ ơn và ngợi khen liên lỉ. Quyền năng và tình yêu Chúa đong đầy trọn vẹn nhất trong khoảnh khắc lịch sử, Mẹ lên trời cả hồn cả xác. Đặc ân cao trọng này chính là triều thiên sáng chói bao phủ lên Mẹ, vốn đã được “Thánh Thần ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao rợp bóng trên bà” (Lc 1,35).
Giáo hội cùng hiệp ý chung lời với Mẹ ngợi khen tạ ơn Thiên Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới, từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc”. Đó là những lời tán tụng ngợi ca Thiên Chúa phát xuất từ sâu thẳm lòng Mẹ trong ngày thăm viếng người chị họ Isave. Magnificat là lời kinh thấm đẫm chất thơ. Thánh vịnh là thi ca cầu nguyện của dân tộc Do thái. Hàng ngày Đức Mẹ cầu nguyện với Thánh Vịnh.
Những lời ngợi ca Magnificat nói lên tất cả tâm hồn của Mẹ. Đó là toát lược cả cuộc đời Mẹ, cả chương trình sống của Mẹ, là con đường tu đức của Mẹ: mãi mãi là người nữ tỳ khiêm tốn, luôn phó thác hoàn toàn trong tay Chúa toàn năng và nhân hậu, hằng dâng lời ngợi khen tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh cuộc sống.
Những lời ca ngợi Magnificat nói lên hết ý nghĩa và tâm tình của Mẹ đối với Thiên Chúa toàn năng và yêu thương.
Mẹ cảm thấy thân phận tôi tớ hèn mọn nầy lại được cất nhắc cao trọng trong giây phút lên trời: “Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới, từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc”.
Mẹ cảm nghiệm được quyền năng và tình yêu vô biên của Chúa trong giây phút Chúa hiển dương Mẹ về trời: “Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả...Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người”.
Đức Mẹ được lên trời hồn xác là do đặc ân Chúa ban cho Mẹ và đồng thời cũng là do cuộc sống thánh thiện của Mẹ hằng luôn hợp tác với ơn Chúa. Hồn xác lên trời là một hồng ân cao cả mà Thiên Chúa ban cho Mẹ. Mẹ là người diễm phúc nhất trong mọi người nữ. Mẹ có tên gọi đẹp nhất là “Đấng đầy ơn phúc” vì “Thiên Chúa ở cùng bà”. Mẹ được hết mọi đời khen là diễm phúc chính vì “Đấng toàn năng đã làm cho Mẹ biết bao điều cao cả”. Điều cao cả nhất là làm Mẹ Chúa Cứu Thế. Mẹ là cây sinh quả phúc và nhờ quả phúc ấy mà Mẹ được biết đến và được ca tụng. Mẹ là cây trường sinh mang quả đầu mùa mà Thiên Chúa đã trồng trong vườn địa đàng mới hầu đem lại sự sống đời đời cho mọi thế hệ loài người. Chính vì thế mà Thiên Chúa muốn cho cây mang quả trường sinh ấy được nhân lên trong vườn địa đàng mà Người muốn mở rộng diện tích tới tận cùng trái đất.
Mẹ lên trời không phải để cách xa cuộc sống nhân loại, nhưng trên đỉnh vinh quang thiên đàng, đó là lúc Mẹ có điều kiện phù hợp để gần gũi che chở đỡ nâng mọi người một cách rộng rãi và thuận lợi hơn.
Trong kỹ thuật hàng không, máy bay cần có 3 thông số quan trọng: bộ phận định hướng tốt, làm nhẹ thân tàu và tăng cường sức đẩy động cơ. Mẹ về Trời, đó là định hướng cho mỗi người theo Mẹ. Càng nhẹ nhàng khi trút bỏ cồng kềnh vật chất, mỗi người sẽ thênh thang cuộc sống nhẹ bay lên cao trong đời sống thiêng liêng. Mỗi tín hữu cần trang bị đời mình qua việc đón nhận hồng ân và cộng tác tích cực sống đạo hạnh, như thế sức đẩy động cơ sẽ mạnh lên. Thực hiện 3 thông số ấy, mọi người sẽ gặp gỡ nhau trên quê hương vĩnh phúc với Mẹ Đầy Ơn Phúc.
Đức Mẹ được vinh hiển hồn xác trên trời là hình ảnh và là khởi đầu bảo đảm cho tương lai của chúng ta sau này cũng sẽ được như vậy, miễn là bây giờ chúng ta biết noi gương Mẹ mà sống thánh giữa đời, qua những chặng đường vui, sáng, thương, mừng của cuộc sống (x. LG 68).
Trong cuộc hành hương nội tâm hay lữ hành nơi dương thế, chúng ta tin rằng, có Mẹ Maria luôn cầu bầu che chở; với niềm hy vọng sẽ được về trời với Mẹ, chúng ta nhìn lên Mẹ như mẫu gương của lòng cậy trông, tin yêu phó thác nơi lòng thương xót Chúa.
Hôm nay mừng Mẹ Lên Trời.
Ngày mai đến lượt mỗi người chúng ta.
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
===================== 
Suy niệm 5
Lc 1,39-56; Kh 11,19a;12, 1-6a.10b; 1Cr 15, 20-26

Tin Mừng Luca hôm nay thuật chuyện Mẹ Maria vừa hay tin chị họ diễm phúc có thai được sáu tháng, Mẹ liền “vội vã lên đường”. Không phải Mẹ vội vã kiểu ồn ào náo động, nhưng là nhẹ nhàng, âm thầm nhưng với tình yêu lớn lao, tình yêu đủ sức băng qua đồi núi hiểm trở. “Nước lũ không dập tắt nổi tình yêu”. Mẹ nhẹ nhàng mang tình yêu, mang Chúa, mang tin vui và chung chia với gia đình Dacaria. Bước chân Mẹ rộn ràng với niềm vui khôn tả. Chính niềm vui trong Thiên Chúa làm nên chuyện lạ “chấn động” cả hai thai nhi. “Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng.” Chuyện lạ thai nhi “nhảy lên” trong bụng mẹ, vì đã nhận ra nhau do Thánh Thần tác động, vì có sự Hiện Diện của Chúa.
Tác giả sách Sử Biên trong bài đọc I Thánh lễ vọng kể rằng, khi con cháu Lêvi rước Hòm Bia Thiên Chúa đi, thì “Vua Đavít truyền cho những người đứng đầu các thầy Lêvi bố trí các ca viên, anh em của họ, để những người này dùng nhạc khí như đàn sắt, đàn cầm, não bạt mà tấu khúc hoan ca.” Họ huy động ca viên và mọi nhạc khí để ca mừng vì sự Hiện Diện của Thiên Chúa nơi Hòm Bia, rồi họ được chúc phúc. Đức Maria được ví như là Hòm Bia Thiên Chúa, là thụ tạo ưu tuyển nhất của Thiên Chúa.  Hôm nay trong túp lều nghèo khó đơn sơ của bà Êlisabeth cũng vang lên lời kinh “Magnificat”, bản hòa tấu của hai giọng nữ trầm cùng hai ấu nam, đồng sức hòa  lòng hân hoan mừng hát, mà “tưng bừng” ngợi khen tôn vinh Thiên Chúa và những việc Ngài làm, trong sự Hiện Diện của Thiên Chúa nơi Mẹ với ân phúc tràn đầy.
Mẹ vui mừng hớn hở ca khen Thiên Chúa, trong sự khiêm nhường, đơn sơ chân thật của một cô gái thôn quê. “Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!” Lời lẽ trong bài ca Ngợi khen phản ảnh một tâm hồn luôn mở rộng đón nhận ân sủng Thiên Chúa cũng như sự thánh thiện và khiêm nhường của Mẹ. Lời kinh cho ta thấy rõ tâm trạng hạnh phúc vui mừng của Mẹ, là trọn tâm tình tạ ơn và ngợi khen của Mẹ, người “có phúc” vì “đã tin”. Đức tin của Mẹ đã tóm tắt lại tất cả những gì Kinh Thánh nói cho ta biết về Thiên Chúa và Mẹ đã dệt thành MỘT BÀI CA MỚI.  Những yếu tố như phản ứng của mẹ con bà Êlisabét, ân sủng của Thiên Chúa và sự thánh thiện của Mẹ Maria, tất cả đều được nêu cao để giúp ta hiểu tột đỉnh của ân sủng Thiên Chúa ban cho Mẹ, đó là sự kiện Hồn Xác Lên Trời. Lòng trí và trái tim của Mẹ luôn hướng về Trời Cao với sức hút từ tình yêu trong lòng tin. Mẹ luôn khiêm nhường, làm theo ý Chúa và phục vụ tha nhân.
Mẹ ơi! hôm nay cả Giáo Hội mừng Mẹ lên trời. Mẹ là Hoa Hậu số một của cả Giáo hội, Mẹ là Người Mẫu tuyệt vời của chúng con! Xin Mẹ cầm tay mà dẫn chúng con từng bước mỗi ngày, cho chúng con hy vọng được nên giống Mẹ mình, được bay vào trong Vương Quốc của Thiên Chúa Tình Yêu, vì chúng con đã ngoan ngoãn bước theo chân Mẹ từ ngày hôm nay.

Én Nhỏ   

Thông tin khác:

|||||
Hãy Đến Vùng Ngoại Biên || Cử Điệu Chính Của ĐHGT Giáo Tỉnh Hà Nội Tại GP Hưng Hóa Năm 2020
Liên kết website
Tiêu điểm
ĐTC Phanxicô: mỗi người đều xinh đẹp đối với Thiên Chúa
ĐTC Phanxicô: mỗi người đều xinh đẹp đối với Thiên Chúa
Hôm thứ Hai 21/9, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp đón một nhóm 42 trẻ em và thanh thiếu niên mắc chứng tự kỷ, đang được điều trị tại phòng khám "Ánh sáng mặ trời" ở St. Polten, Áo. Ngài cảm ơn tất cả mọi người vì công việc tuyệt vời dành cho các bạn trẻ.
Website www.giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: OnIP™ (www.onip.vn - mCMS).
log