Chủ nhật, 29/11/2020

Radio Người Trẻ: Môn đệ trong lời nói và môn đệ trong việc làm

Cập nhật lúc 18:09 21/11/2020

Cao Gia An, S.J.

Các bạn thân mến !

Người trẻ hiện đại vẫn thường được mô tả như là những người dám nghĩ và dám làm. Đó là nét tính cách thật đẹp và thật đáng quý. Bởi lẽ chính sự mạnh mẽ và quyết đoán sẽ giải thoát chúng ta khỏi sức ì của sự lừng khừng chậm chạp, sẽ cho phép chúng ta sống hết mình và thực hiện được nhiều kế hoạch tốt đẹp của đời mình. Có lẽ đó cũng chính là tinh thần chính trong những khúc hát mà chúng ta vẫn thường nghe từ các hướng đạo sinh:

“Việc gì làm hôm nay ta quyết làm ta cứ làm.
Việc gì làm hôm nay đừng để đến ngày mai
việc gì làm hôm nay không bao giờ trở lại…”

hay như:

“Một ngày sẽ qua đi, mà không cho ta gì, mà không cho ai chi, là một ngày mất đi. Tuổi xuân bao ước mơ, mà ngu ngơ ngó lơ, thời gian đâu có chờ…”

Trong đời sống của một người Kitô hữu cũng thế, nếu chúng ta cũng giữ được sự quyết đoán và nhanh nhẹn giữa nghĩ và làm thì thật là đáng quý. Bởi vì môn đệ của Đức Giêsu không phải chỉ là những người môn đệ trong lời nói, nhưng là người môn đệ trong việc làm.

Trong Tin Mừng theo Thánh Matthêu, Đức Giêsu nói: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘lạy Chúa, lạy Chúa’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng ai thi hành ý muốn của Cha Thầy, Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21).

Diễn dịch kinh nghiệm ấy, Thánh Giacôbê cũng viết: “Đức tin không việc làm là đức tin chết” (Gc 2, 17).

Trong đời sống thường ngày, hẳn chúng ta cũng nhiều lần kinh nghiệm về sự lừng khừng của mình, và hẳn chúng ta cũng không ít lần bực bội với cái tính dây dưa khó ưa ấy. Khi gặp một việc khó hay một chút thách đố, thay vì giải quyết liền, chúng ta cứ thích khất lần khất lữa. Có những việc chúng ta gác lại, không phải vì để sau này thì giải quyết tốt hơn, nhưng đôi khi đó chỉ là một cách hoãn binh, một cách chạy trốn để kéo dài cái tình trạng dây dưa lây lất của mình.

Giêsu có cách làm việc thật lạ. Ngài thích đụng chạm đến những vấn đề riêng tư nóng bỏng của từng người. Có khi Ngài đụng chính xác tới cái điểm yếu trong tâm hồn tôi. Ngài mời gọi tôi, nếu muốn sống nghiêm túc như một người môn đệ, tôi cần phải cố gắng một chút để thay đổi. Phản ứng của tôi thường thì rất khác. Tôi hay tránh né. Tôi thích được xoa dịu hơn là được chữa lành. Tôi thích vỗ về hơn là bị đụng chạm, nhất là bị đụng chạm tới điểm đau, điểm yếu và điểm dở của mình. Tôi thà làm lơ để kéo lê vết thương chạy dọc theo suốt hành trình đời mình, hơn là để được một lần thuyên chữa.

Giêsu hoàn toàn không muốn thế. Ngài đến để tôi được sống, và được sống dồi dào. Người môn đệ không chỉ là người phải thực thi sứ mạng, nhưng trước hết, phải là người có khả năng sống vui vẻ và triển nở với chính cuộc đời của mình. Để được như thế, Giêsu muốn tôi cho phép Ngài đụng chạm và chữa lành những thương tật trong tôi, cho phép Ngài cắt tỉa những cành lá sâu sia trong đời tôi. Dĩ nhiên, vết cắt nào cũng có thể để lại một nỗi đau, một vết sẹo. Nhưng đó là cách tốt nhất để tôi thoát ra khỏi tình trạng của mình. Đôi lúc Giêsu mời tôi uống thuốc đắng, để cảm được vị ngọt của việc được giải thoát, được chữa lành.

Sống như một người công giáo, một người môn đệ của Đức Giêsu, nếu đủ thật tâm, tôi có thể nhận ra giữa lòng mình rất nhiều thúc đẩy tốt đẹp. Chúng ta hẳn ai cũng từng một lần cảm nghiệm được sự đụng chạm của Lời Chúa nơi tâm hồn mình, hẳn ai cũng từng cảm được cái hay cái đẹp trong những giáo huấn của Đức Giêsu. Tuy nhiên, những điều mà Đức Giêsu mời gọi tôi, những xác tín mà tôi được gợi lên giữa lòng mình thường không phải là những điều dễ dàng, và càng không thể thực hiện được theo cái kiểu buông trôi tự nhiên. Tất cả những điều tốt đẹp được gợi lên trong tôi vẫn chỉ là những lý thuyết suông nếu tôi nghe, tôi thấy hay, rồi để đó. Tin Mừng cứu độ vẫn mãi là một kế hoạch dang dở nếu người ta biết được giá trị của lời Tin Mừng ấy mà không đem ra thực hành.

Trong cuộc sống của chúng ta, dường như chúng ta luôn cảm thấy có một ranh giới vô hình nào đó giữa nhà thờ và cuộc sống, giữa đức tin và việc làm, giữa việc cầu nguyện và sống những hoa quả của cầu nguyện. Có bao giờ chúng ta thử tự hỏi lại mình: Tôi là môn đệ của Giêsu trong đời sống thực, hay chỉ là môn đệ trên môi trên miệng?

Lạy Chúa!

Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước,
là ánh sáng chỉ lối con đi.
Nhưng nếu chúng con có bước đi
thì Lời ấy mới có thể dẫn chúng con trên đường,
mới có thể trổ sinh hoa quả trong đời chúng con.

Ngày nay, còn biết bao nhiêu bạn trẻ
đang lao đao đi tìm một lý tưởng sống
mà vẫn chưa tìm ra một ánh sáng chỉ lối soi đường.
Phần chúng con, là những người môn đệ của Chúa
Chúa đã ưu ái dành cho chúng con quá nhiều điều.
Chúa đã đến để chỉ cho chúng con biết đường về Nước Chúa.

Xin dạy chúng con biết lắng nghe
và đem Lời Chúa ra thực hành như một người môn đệ thật sự.
Nhờ đó, chúng con cũng có thể giới thiệu Chúa
cho nhiều bạn trẻ khác
là những người đang lao đao đi tìm một chân lý sống.

Xin cho Lời Chúa và những giáo huấn tốt đẹp của Chúa
trở nên sống động trong cuộc đời của mỗi người chúng con
để mỗi khi nhìn vào chúng con,

người ta có thể nhận ra
sự hiện diện sống động của Chúa
giữa xã hội ngày nay. Amen

Nguồn: dongten.net

Thông tin khác:
|||||
Hãy Đến Vùng Ngoại Biên || Cử Điệu Chính Của ĐHGT Giáo Tỉnh Hà Nội Tại GP Hưng Hóa Năm 2020
Liên kết website
Tiêu điểm
Thánh lễ khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Đông Dần - giáo xứ Trù Mật
Thánh lễ khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Đông Dần - giáo xứ Trù Mật
Vào lúc 9g00 sáng thứ tư ngày 25.11.2020, Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Viên - Giám quản Tông tòa giáo phận Hưng Hóa, đã chủ tế Thánh lễ khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Đông Dần - giáo xứ Trù Mật.
Website www.giaophanhunghoa.org được phát triển bởi đơn vị thiết kế web: OnIP™ (www.onip.vn - mCMS).
log