Thứ ba, 22/08/2017

Các Bài Suy niệm Lễ Chúa Hiển Linh

Cập nhật lúc 08:26 06/01/2017
“Đức Vua dân Dothái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người” (Mt 2, 2)
Suy Niệm I
“Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người ở phuơng Đông và chúng tôi đến triều bái Người”
(Mt 2, 2)
--------------------------

Câu chuyện hấp dẫn mà Tin Mừng hôm nay kể lại, chỉ cho chúng ta thấy các nhà đạo sỹ không quản ngại thời giờ và khó khăn trong việc tìm kiếm Thiên Chúa.
Vào thế kỷ VI, người ta goi tên các nhà đạo sỹ đó là: Melchior là người da trắng, Balthazar là người da đen, và Gaspar là người da vàng. Đồng thời các nhà đạo sỹ này cũng được phác họa để đại diện cho 3 loại tuổi của đời sống con người: Melchior là một ông già râu dài, Balthazar là người trung tuổi, Gaspar là một thanh niên không râu.
Tất cả những điều đó muốn nói lên rằng mọi dân tộc, mọi mầu da và mọi lứa tuổi đều được mời gọi theo các nhà đạo sỹ đi tìm kiếm Thiên Chúa.
Nhưng trước hết, chúng ta đừng quên rằng chính Thiên Chúa đi tìm con người trước. Ngôi sao dẫn đường cho các nhà đạo sỹ chứng tỏ điều đó: “Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người ở Phương Đông” (Mt 2, 2). Thiên Chúa luôn khỏi xướng trong việc tìm kiếm con người. Các nhà đạo sỹ lên đường tìm kiếm Chúa là do sự thúc đẩy từ bên trong chứ không phải do tính tò mò tùy hứng.
Thiên Chúa mời gọi con người trước vì Ngài yêu trước. Thánh Gioan Tông đồ nói: “Chúng ta yêu mến Thiên Chúa vì Thiên Chúa yêu thương chúng ta trước”. Thánh Gioan viết tiếp: “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy và người ấy sẽ dùng bữa với Ta”.
Chúng ta đừng sợ sống cho người khác, vì Thiên Chúa đã đi bước trước chúng ta. Thiên Chúa là người ăn xin đầu tiên: Ngài ăn xin tình yêu của con người, Ngài cần con người. Thiên Chúa luôn tôn trọng con người. Ngài để con người tự do. Ngôi sao là một dấu chỉ rõ ràng về điều đó. Ánh sáng lấp lánh của ngôi sao có cái gì đó vừa quyến rũ vừa bí ẩn. Thiên Chúa không lừa bịp. Thiên Chúa không làm lóa mắt. Thiên Chúa không phải là một lang băm dụ dỗ. Người si tình biết rõ là không bao giờ được phép cưỡng ép người mình yêu. Ơn thánh Chúa là lời mời gọi thôi thúc chứ không cưỡng ép. Ơn thánh Chúa giống như cái nháy mắt mời gọi, nhưng cũng tôn trọng tự do của người được gọi … Trong cái nháy mắt ấy, có đủ ánh sáng cho những ai muốn thấy và cũng đủ bóng tối cho những ai không muốn thấy.
Thiên Chúa mời gọi tất cả mọi người. Các nhà đạo sỹ là những người ngọai giáo đã đến với Thiên Chúa và thờ lạy Ngài. Nếu Thiên Chúa được hứa cho dân tộc được chọn, điều đó không có nghĩa là Ngài bỏ qua các dân tộc khác. Thiên Chúa không bài ngoại. Thiên Chúa có thể cho người giàu, cũng không đóng lại với người nghèo. Thiên Chúa có thể cho các vua chúa, nhưng cũng không đóng lại cho người bị bỏ rơi. Thiên Chúa mời gọi tất cả, tất cả những ai có tâm hồn nghèo khó, cho dù bất kỳ người đó là thế nào. Tất cả mọi người đều có thể tìm thấy chỗ của mình trong đoàn đạo sỹ.
Tuy nhiên, “không ai có thể đến với Thầy, nếu Cha Thầy là Đấng sai Thầy không lôi kéo”. Louis Evely nói: “Lạy Chúa, con đến với Chúa vì Chúa gọi con… Chúa ở trong con, yêu con hơn con yêu Chúa…Cơn đói mà con đói Chúa chẳng là gì so với cơn đói mà Chúa đói con…Con có khả năng không cần Chúa, nhưng Chúa không có khả năng không cần con”. Thuở còn nằm nôi, chúng ta thường thấy ngôi sao mà cha mẹ chúng ta treo bung biêng trước mặt. Đó chính là ngôi sao ơn gọi, là lời mời gọi của Thiên Chúa, là ngôi sao muốn nói với chúng ta: “Hãy đi theo Ngài”.
Vì thế trong công việc truyền giáo, điều quan trọng là phải tôn trọng tự do của người khác. Chúng ta không thể lấn sân ơn thánh Chúa. Chúng ta không thể cho người khác Đức tin. Đức tin là ân ban biếu không của Thiên Chúa.
Chúng ta chỉ là ánh sao hoặc phục vụ ánh sao của Thiên Chúa soi chiếu vào trong tim người khác, khi giờ của Thiên Chúa đến. Khi nào mọi người trên trái đất, dù là da trắng, da vàng hay da đen bắt đầu yêu thương nhau, lúc đó chúng ta sẽ cũng nhau hát vang vinh danh Thiên Chúa.
Nhìn lại lịch sử Cựu ước, chúng ta thấy Abraham là người đầu tiên tìm kiếm Thiên Chúa. Theo tiếng gọi thầm kín của Giavê, ông từ bỏ mọi đảm bảo về cuộc sống để ra đi tới miền đất mà ông không hề biết. Phải chăng ông là người điên điên khùng khùng và ngông cuồng ra đi không có chủ định? Các nhà đạo sỹ cũng vậy, trên đường tìm kiếm Thiên Chúa, khi mất hướng, họ đành phải hỏi những luật sỹ tại cung đình và cả vua Hêrôđê, mà những luật sỹ và Hêrôđê ấy đâu có tốt đẹp gì.
Trong xã hội hôm nay cũng như xưa, rất nhiều người thờ ơ với Thiên Chúa. Thiên Chúa là người bị lãng quên nhất trong thời đại tiêu thụ của chúng ta. Tuy nhiên, một ngày nào đó, mọi người sẽ đặt cho mình một câu hỏi quan trọng: Có Thiên Chúa không? Và Ngài ở đâu? Dù thế giới vô thần duy vật, nhưng Thiên Chúa vẫn hiện hữu và vẫn có nhiều người tìm kiếm Thiên Chúa, vẫn luôn có những nhà đạo sỹ, những người đói khát cái vô tận và đi tìm ý nghĩa cho cuộc sống của họ.
Niềm đam mê tìm kiếm chân lý của các triết gia, sự say sưa vẻ đẹp của các nghệ sỹ, cơn khát sự công bằng của nhiều người trong xã hội, đều là dấu chỉ tôn giáo ở trong họ. Toàn thể mọi người cũng như các nhà đạo sỹ, đều là dân du mục tìm kiếm Thiên Chúa mà họ không biết.
Vậy Thiên Chúa ở đâu? Khi các nhà đạo sỹ tới Giêrusalem, bỗng chốc ngôi sao dẫn đường biến mất, họ liền hỏi Vua Hêrôđê và các luật sỹ: Vua dân Dothái mới sinh ra ở đâu, chúng tôi đang mất phương hướng tìm kiếm Ngài?
Tất nhiên, Thiên Chúa không bao giờ làm chúng ta mất hướng. Ngài luôn để lại khắp nơi dấu vết sự hiện diện của Ngài mà chúng ta cần phải làm quen để phát hiện ra. Quan sát thiên nhiên, chúng ta sẽ thấy Thiên Chúa đang nói với chúng ta: “nếu bạn muốn nhận biết Thiên Chúa, bạn đừng bận tâm giải quyết điều khó hiểu. Hãy nhìn tốt hơn chung quanh bạn và trong bạn, bạn sẽ thấy Ngài đang chơi với những đứa trẻ. Hãy nhìn lên không trung, bạn sẽ thấy Ngài đang đi trong mây, đang giang đôi tay trong tia chớp và đang xuống trong mưa. Bạn sẽ thấy Ngài cười trong hoa, thức dậy và lung lay cây cối” (Khalin Gibran).
Lạy Chúa, Chúa ở đâu? Các nhà đạo sỹ đã thấy Chúa trong dáng vẻ đứa trẻ thơ. Đúng vậy, có lẽ chúng con cũng phải đơn sơ tìm kiếm Chúa nơi những người nghèo, những người cần tình yêu.
Lạy Chúa, Chúa ở đâu? Tiên tri Elia đã thấy Chúa trong cơn gió bấc nhẹ chứ không phải trong cơn bão táp. Chúng ta đi tìm Chúa và sẽ chỉ thấy Chúa trong yên lặng và cầu nguyện. Tất nhiên, cầu nguyện trước hết phải là thái độ lắng nghe mới có thể thấy Ngài.
Lạy Chúa, Chúa ở đâu? Có lẽ chúng con đi tìm Chúa quá xa. Chính vì đi tìm quá xa mà chúng ta không tìm thấy Ngài. Thánh Augustino cho chúng ta kinh nghiệm này: “Lạy Chúa vẻ đẹp cổ kính, nhưng rất tuyệt vời và mới mẻ, tôi yêu Ngài quá muộn. Nhưng Ngài đã ở trong tôi khi mà tôi vẫn ở ngoài…Lạy Chúa, Ngài ở sâu thẳm trong tôi hơn chính tôi…”.
Lạy Chúa, Chúa ở đâu? Các nhà đạo sỹ đã tìm thấy Chúa tại Bêlem. Bêlem có nghĩa là nhà bánh. Ở đó họ thấy Chúa đích thực. Liệu mỗi lần tham dự Bánh Thánh Thể chúng ta có thấy Chúa không?
Tất cả mọi người đều được mời gọi đi tìm Thiên Chúa. Vậy tại sao vẫn còn nhiều người ở lỳ không tìm kiếm Ngài. Cha Loew nói: “Khó có thể làm cho người đã lạc mất Thiên Chúa, biết khát và nếm hương vị Thiên Chúa? Một con bò không khát nước, làm thế nào để cho nó uống nước được? Chỉ biết trả lời đơn giản như thế này: đành tìm con bò khác đang khát… nó sẽ thú vị uống lâu bên cạnh những con khác mà thôi”. Nếu biết khiêm nhường như những con bò khát nước, chúng ta hãy khát Thiên Chúa. Lúc đó, chính chúng ta là dấu chỉ cho những người chung quanh cũng biết khát, hãy là ngôi sao thúc giục nhiều người cũng mong muốn làm như vây. Amen!

Lm. Gioan Đặng Văn Nghĩa
 ==============
Suy Niệm II 
Hãy Dõi Theo Vì Sao Đến Thờ Lạy Chúa
 (Mt 2, 1-12)
 
Tiếp liền sau Đại lễ Giáng Sinh, Giáo hội cử hành lễ Chúa Hiển Linh hay còn gọi là lễ Chúa Tỏ Mình. Theo một truyền thống rất xa xưa từ thế kỷ thứ II, Thánh Giustinô đã nói tới là Chúa Giêsu đã sinh ra trong một chuồng bò lừa tại Belem. 40 ngày sau, Thánh Giuse và Đức Maria đem Hài Nhi lên Đền thờ Giêrusalem để dâng cho Thiên Chúa như luật dạy. Phúc Âm Thánh Matthêô cho biết: sau khi dâng Chúa trong Đền Thánh, Thánh Gia không trở về Nagiarét ngay. Trong khoảng thời gian này đã xảy ra nhiều việc liên quan với nhau. Từ Đền Thờ, Thánh Gia lại trở về Belem. Chính nơi đây, các đạo sĩ, do một ngôi sao dẫn đường từ Phương Đông tới thờ lạy Chúa Giêsu và dâng cho Ngài lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Hêrôđê thấy các đạo sĩ không trở lại Giêrusalem báo tin như lời mình dặn, sợ ngai vàng của mình bị đe dạo, ông ra lệnh truyền giết các trẻ em ở Belem và các miền phụ cận từ 2 tuổi trở xuống. Thánh Giuse được Thiên thần báo tin, đã đem Chúa Giêsu và Đức Mẹ sang Ai-Cập và ở đó cho tới khi Hêrôđê băng hà.
Như thế, chúng ta thấy Lễ Chúa Hiển Linh trước hết có nghĩa là lễ Chúa tỏ mình ra cho các dân tộc, mà Ba Nhà Đạo sĩ là những đại diện.
"Epiphaino" có nghĩa là Thiên Chúa tự mặc khải trong nhân tính của Ðức Kitô, khiến người khác có thể trông thấy mình được. Cụ thể như dùng ánh sao đêm biểu lộ cho Ba Ðạo Sĩ biết, dẫn họ lên đường đến nơi Hài Nhi vừa mới sinh để nhận ra Ðức Giêsu là Ðấng Cứu Thế. Nếu lễ Giáng Sinh người ta nêu bật sự dấu ẩn của Thiên Chúa trong sự khiêm hạ với điều kiện là người, trong Trẻ Thơ Belem. Thì trong lễ Hiển Linh lại nêu bật việc Thiên Chúa tự tỏ mình, xuất hiện qua chính nhân tính.
Việc các Ðạo Sĩ đến tôn thờ Chúa Hài Nhi đã sớm được nhìn nhận như là ứng nghiệm những lời tiên tri trong Kinh Thánh. Isaia viết như sau: "Các dân tộc sẽ bước đi theo ánh sáng của ngươi, và các vua chúa tiến bước theo nguồn sáng của ngươi đang mọc lên" (Is 60,3.6). Ánh sáng của Chúa Kitô, khi xưa như được chiếu tỏa trong hang Bêlem, nay tỏa sáng trên khắp địa cầu.
Trong lễ Chúa Tỏ Mình, Giáo Hội đề nghị một văn bản rất ý nghĩa của ngôn sứ Isaia: " Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giêrusalem! Vì sự sáng của ngươi đã tới, vì vinh quang của Chúa đã bừng dậy trên mình ngươi. Kìa tối tăm đang bao bọc địa cầu, vì u minh phủ kín các dân, nhưng trên mình ngươi Chúa đang đứng dậy, vì vinh quang của Ngài xuất hiện trên mình ngươi. Chư dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi, và các vua hướng về ánh bình minh của ngươi." (Is 66,1-3). Ðây là một lời mời hướng tới Giáo Hội Chúa Kitô và hướng tới từng người Kitô hữu, mời gọi chúng ta ý thức hơn về sứ mệnh và trách nhiệm truyền giáo của mình đối với thế giới trong việc làm chứng và chiếu sáng Tin Mừng khắp thế gian.
Trong số mở đầu Hiến chế về Giáo Hội có viết: "Ánh sáng muôn dân là chính Chúa Kitô, nên Thánh Công Ðồng đang nhóm họp trong Chúa Thánh Thần hết lòng mong ước soi dẫn mọi người bằng ánh sáng của Chúa phản chiếu trên dung nhan Giáo Hội bằng việc rao truyền Phúc âm cho mọi tạo vật" (LG, 1). Tin Mừng là ánh sáng không được dấu đi, nhưng để trên giá. Giáo Hội không phải là ánh sáng, nhưng nhận Ánh Sáng Chúa Kitô, tiếp nhận để được soi chiếu, và phổ biến Ánh Sáng đó ra với tất cả sự rạng ngời của nó. Và đây là điều cũng phải xảy ra trong cuộc sống cá nhân...
Các thượng tế tại Giêrusalem được Hêrôđê triệu tập để tư vấn cho ông về nơi Đấng Cứu Thế đã được sinh ra, cũng như cung cấp cho nhà vua các thông tin mà họ đã thu thập được trong truyền thống Kinh Thánh. Tuy nhiên, ý Chúa nhiệm mầu, vì ý định của Hêrôđê không trong sạch, ý định đó các nhà đạo sĩ là sứ giả cho những người tìm kiếm Thiên Chúa đã được mộng báo. Việc các nhà đạo sĩ đến kính viếng Chúa Hài Nhi cho ta thấy, sứ mạng của Đức Giêsu không chỉ dành cho Dân được tuyển chọn, nhưng cho cả nhân loại. Việc Ba Nhà Đạo Sĩ đến Giêrusalem hỏi đường, cho thấy mối liên lạc giữa sự khôn ngoan ngoại giáo và mạc khải Kitô Giáo thể hiện nơi con người của Chúa Giêsu thành Nazareth mà nhân loại khát đang mong tìm kiếm. Sứ vụ phổ quát của Chúa Kitô được Thánh Phaolô gọi là sự mặc khải của mầu nhiệm: " Ấy vì dân ngoại, cùng (với Israel) là kẻ thừa tự, là Thân mình, và là đồng hưởng lời hứa trong Ðức Giêsu Kitô, nhờ bởi Tin Mừng" (Ep 3, 2). Ơn cứu chuộc  sẽ mở ra cho muôn người thuộc mọi quốc gia, và các dân ngoại đã trở thành người đồng thừa tự, cùng được chia sẻ lời hứa trong Chúa Giêsu Kitô  (Ep 3, 6). Sự gặp gỡ giữa sự khôn ngoan của những người sống bên ngoài mạc khải (là các đạo sĩ, dân ngoại), và những người hiển nhiên thừa hưởng lời hứa (Dân Do Thái) từ sự ra đời của Chúa Kitô sẽ cho thấy sứ mệnh của Chúa Giêsu trong sứ vụ công khai của mình, và bản chất của Giáo Hội mà Chúa Giêsu sẽ xây dựng.
Giáo Hội với sứ mạng phổ quát của mình, phải là nơi đáp ứng những khát vọng sâu xa của con người mọi nơi, mọi thời đại về Thiên Chúa. Giống như Chúa Kitô, Ngài đã chiếu tỏa vinh quang cho dân ngoại. Giáo Hội cũng mời gọi chúng ta hãy dõi theo ánh sao cùng ba nhà Đạo Sĩ đến thờ lạy Hài Nhi Giêsu, Thiên Chúa làm người trong khiêm hạ và nghèo khó, nhất là đón nhận chính Hài Nhi ấy là Ánh Sáng và là Chúa Kitô vào trong chúng ta, để chúng ta có sống là sống chính sự sống của Người, và lấy các tâm tình, tư tưởmg và hành động của Người làm tâm tình, tư tưởng và hành động của chúng ta. Như thế, mừng Giáng Sinh là biểu lộ niềm vui, sự mới mẻ, ánh sáng mà biến cố Giáng Sinh này đã đem lại trong toàn cuộc sống chúng ta, để chúng ta cũng là những người đem niềm vui, sự mới mẻ đích thật, và ánh sáng của Thiên Chúa đến cho mọi người. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

===============
Suy Niệm III
MỖI NGƯỜI LÀ MỘT VÌ SAO CỦA HÀI NHI GIÊSU
(Is 60,1-  6; Ep 3,2-  6; Mt 2,1- 12)

Lễ Chúa Giáng Sinh là một sự kiện rất quan trọng và vĩ đại trong lịch sử loài người. Vĩ đại bởi vì được khởi đi từ chính Thiên Chúa do lòng yêu thương vô hạn của Người. Quan trọng bởi vì Đức Giêsu chính là Ánh Sáng đến để soi vào trong bóng tối tội lỗi và giải thoát muôn dân khỏi ách tử thần. Hồng ân này không phải chỉ dành riêng cho một thành phần nào, hay cụ thể là độc quyền của dân Israel, mà là cho toàn nhân loại. Việc Chúa tỏ mình ra cho các nhà Đạo Sĩ qua ánh sao lạ dẫn đường và hành trình của các ngài tìm đến để bái lạy Hài Nhi là một dấu chứng về ơn cứu độ phổ quát được ban cho toàn thể nhân loại.
Vì vậy, hôm nay, chúng ta mừng lễ Hiển Linh, tức là lễ Chúa tỏ mình ra cho muôn dân. Có thể nói, lễ này được gọi là lễ Giáng Sinh cho dân ngoại.

1. Các Đạo Sĩ là ai?
Vào thời bấy giờ, thuộc vùng Lưỡng Hà gồm các nước: Iran, Irak và xa hơn một chút có các nước như Afganistan và Ấn Độ. Các vùng này phát triển những nền văn minh, khoa học kỹ thuật tương đối rực rỡ thời bấy giờ. Song song với những phát minh khoa học là những tôn giáo lớn và huyền bí. Trong bối cảnh đó, những nhà hiền triết xuất hiện trong triều đình, nơi đô thị và cả chốn rừng sâu. Họ là những người truy tầm chân lý, khám phá những giá trị tâm linh và chú tâm đến những văn hóa có tính nhân sinh quan trong thiên nhiên, cuộc sống và qua những biến cố.
Vì vậy, họ đã dùng khả năng Thiên phú để khám phá và đi sâu vào thế giới tâm linh. Họ thường quan sát bầu trời qua các tinh tú để hiểu được Thiên ý và Thiên mệnh của con người. Những người đó, thời bấy giờ, người ta gọi họ là các nhà Đạo Sĩ hay Chiêm Tinh hoặc vua. 
Khi Đức Giêsu Giáng Sinh, Ngài đã tỏ mình ra cho các Đạo Sĩ qua dấu lạ ngôi sao. Ánh sao đó đã trở nên biển chỉ đường để dẫn các Đạo Sĩ đến gặp Hài Nhi Giêsu mới sinh tại Belem. Chúa đã dùng các ông như là những nhân chứng để loan báo cho muôn dân biết Ngài là Ánh Sáng thật, Ánh Sáng đã chiếu soi muôn dân; là Chúa các chúa; là Vua các vua; là Thủ Lãnh của cả nhân loại.

2.  Hành trình tìm Chúa của các Đạo Sĩ  
Khi đã lần theo dấu vết ngôi sao lạ dẫn đường, các nhà Đạo Sĩ đã gặp phải không ít khó khăn trên hành trình đó như ánh sao bỗng vụt lặn không còn dẫn đường chỉ lối nữa, họ phải hỏi thăm... nhưng thật không may cho các Đạo Sĩ, họ hỏi thăm ngay phải cáo già Hêrôđê, vì thế, lập tức họ là những đối tượng truy sát đầu tiên trong tâm trí của vị vua tàn ác này dưới những lời tưởng chừng như ngọt ngào. Câu hỏi: "Vua người Dothái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Đây cũng chính là khởi đầu của một hành trình gian khó và đầy nguy hiểm đến với các Đạo Sĩ.
Tuy khó khăn và thử thách, các ngài vẫn quyết tâm lên đường để tìm và gặp cho kỳ được. Các Đạo Sĩ đã rất nhạy bén để tìm ra những dấu chỉ và tin tưởng đi tìm chân lý. Và, họ cũng đã gặp được Đấng là khởi đầu và cùng đích của con người cũng như thế giới, nên họ đã dâng những lễ phẩm thật ý nghĩa.
Trước tiên là vàng:
Vàng được xếp vào hàng kim loại vua của các loại kim loại. Vàng là loại quý hiếm, nên dâng về cho Vua các vua là điều hợp lý. Khi dâng vàng cho Chúa, ngầm hiểu rằng: Đức Giêsu là Đấng “sinh ra để làm vua”. Tuy nhiên là một vị vua hiền từ, nhân hậu và chết vì yêu.
Sau đó là nhũ hương:
Nhũ hương thường được dùng trong những việc thờ phượng. Khi đốt lên, hương và khói bay cao được ví như lời kinh cầu nguyện bay lên trời. Trên trời là nơi được hiểu là chốn của các thần minh. Và, dần dần, người ta hiểu rằng nhũ hương chính là biểu tượng cho Thiên tính của Đức Giêsu.
Cuối cùng là mộc dược:
Khi nói đến mộc dược, người ta nghĩ ngay đến việc dùng để xông hay ướp xác lúc an táng. Khi cắt nghĩa về mộc dược, người ta thường ám chỉ về nhân tính của Đức Giêsu. Nếu nhũ hương ám chỉ Thiên Tính, thì mộc dược muốn nói về nhân tính của Ngài.
Như vậy, việc dâng cho Chúa vàng, nhũ hương và mộc dược, các đạo sĩ đã xác nhận và làm chứng rằng Đức Giêsu là Vua. Ngài là con Chúa Cha, và do lòng yêu thương Thiên Chúa đã trao ban chính Con Một của mình. Ngài là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi Ánh Sáng, Thiên Chúa thật bởi Thiên Chúa thật. Đồng thời, Ngài cũng là con người như chúng ta, Ngài đến để yêu thương và cứu chuộc hết mọi người.

3.  Sứ điệp Lời Chúa
Khi nói về lễ Hiển Linh, chúng ta nghĩ ngay lễ này là lễ ánh sáng. Còn hiểu theo nghĩa thần học thì đây là lễ Chúa tỏ mình ra cho các Đạo Sĩ, hay còn gọi là lễ Giáng Sinh cho dân ngoại.
Thật vậy, hôm nay, Chúa tỏ mình ra cho nhân loại, không trừ một ai. Ai cũng cần phải được cứu độ. Tuy nhiên, nhiều lúc, chúng ta nghĩ chỉ có chúng ta mới được cứu độ, còn những người không cùng niềm tin với chúng ta thì không được cứu độ. Đức Giêsu là độc quyền sở hữu của chúng ta, còn những người khác không được đụng hay nghĩ tới... Thực ra, nhiều người không phải là Công giáo, nhưng họ cũng sống tốt, thậm chí còn hơn cả người Công giáo nữa. Đôi khi chúng ta là đạo gốc nhưng lại bị loại ra ngoài hoặc cố tình không nhận ra Chúa như Hêrôđê. Thật vậy: “Từ Phương Đông Phương Tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Ápraham, Ixaác và Giacóp trong Nước Trời. Nhưng con cái Nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài” (Mt 8,11-12).
Tình trạng này thật đúng khi có dịp đi đến những trung tâm hành hương. Nếu quan sát, chúng ta thấy những người lương dân... họ sùng kính Đức Mẹ, các thánh hay các vị tử đạo còn hơn chúng ta. Ngược lại, người Công giáo thì lại cho rằng, mình là con ruột của Chúa, nên thế nào cũng được ơn, vì vậy không cần phải biểu lộ ra bề ngoài, mà là đạo tại tâm. Nói vậy có thể đúng với quan điểm, cung cách và lựa chọn của một số cá nhân. Tuy nhiên, cũng cần phải xem lại, vì nếu không, đây chỉ là cách ngụy biện, là bình phong che lấp đi bản chất ươn lười của chúng ta.
Khi suy niệm đến đây, chúng ta nhớ lại lời Chúa nói: “Chính các con là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,14). 
Sao của chúng ta hôm nay không phải là sao: “bóng đá ”; “ca nhạc ”; “đua xe ”; “ăn chơi ”; “hận thù”..., nhưng chúng ta phải là những “siêu sao”, tức là vượt lên trên tất cả những thứ sao bình thường. Phải trở nên “siêu sao” thì mới tỏa sáng cho mọi sao khác, nếu không chúng ta chỉ có thể chiếu sáng cho những  “fan” hâm mộ chúng ta mà thôi. Hãy là “siêu sao”, của “tình yêu”; “tha thứ”; “hy vọng”; “công bình”; “bác ái” và cuối cùng chính là sao “đạo đức”.
Trong cuộc sống thường ngày của mỗi chúng ta, từ lời nói, hành động và việc làm, chúng ta hãy biểu lộ ra cho mọi người thấy chỉ có một động lực là tình yêu, chỉ có một hành động là tình yêu, và cũng chỉ có một mục đích là tình yêu. Xác tín như thế, ấy là vì chúng ta đang thực hiện lời Chúa dạy: “Cứ dấu này mà mọi người sẽ nhận biết chúng ta là môn đệ của Chúa, đó là chúng ta yêu thương nhau”. Tiếp nối lời giáo huấn của Đức Giêsu, thánh Phaolô cũng khuyên nhủ tín hữu ở Philípphê: “Giữa thế hệ sa đoạ này, anh em phải chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời” (Pl 2, 15).

Lạy Chúa, Đông Phương vẫn được coi là huyền bí, là nơi có những suy niệm siêu hình và tinh tế. Xin Chúa hãy thánh hóa Đông Phương và đem những người thành tâm thiện chí về với Giáo Hội. Amen.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
 
Thông tin khác:
Đại Hội Huynh Trưởng Giáo Phận Hưng Hóa Lần Thứ Nhất (Phần I)
Liên kết website
Tiêu điểm
Một Thoáng Sapa – Tây Bắc Mờ Sương
Một Thoáng Sapa – Tây Bắc Mờ Sương
Ước mong lên Tây Bắc đã cháy bỏng từ lâu. Tôi mong muốn điều gì ở miền đất heo hút hiểm trở này? Không rõ lắm! Chỉ biết là từ khi còn học phổ thông, khi được học về các vùng miền đất nước, tôi đã ước ao một lần được ghé thăm nơi này.
Thánh ca & Nhạc công giáo
Mong chẳng còn gì
Con chỉ là tạo vật
Chúa cất tiêng gọi con
Bỏ Ngài con biết theo ai
Nguyện cầu cho nhau
Dâng niềm cảm mếm
Con dâng Chúa
Dấu ấn tình yêu
Đêm thánh vô cùng
Thiết kế web - Thiet ke website: OnIP™ - www.onip.vn - mCMS.
Origin site: www.giaophanhunghoa.org!
log